Trang

Thứ Năm, 25 tháng 6, 2015

NHỚ MỘT NGƯỜI - Đức Hạnh cùng quý thi hữu

             Tác giả Đức Hạnh



NHỚ MỘT NGƯỜI
(Tuần hoàn bất tận thi)
Nơi xưa ai đứng ngắm mây trôi
Trôi dạt về đâu? Một mảnh đời!
Đời trải lá vàng phơi biển nhớ
Nhớ trao duyên thắm dệt ngàn khơi
Khơi vườn kỷ niệm đời thêm đẹp
Đẹp chữ duyên tình mộng chẳng vơi
Vơi nỗi sầu thương tràn ngấn lệ
Lệ hồng sông hát nhớ đôi nơi…
                               Đức Hạnh
                               10.6.2015

HỌA:

1- VIẾT CHO PHƯỢNG
(Tuần hoàn bất tận thi)
Nơi xa, người tựa lục bình trôi
Trôi nổi lênh đênh giữa biển đời
Đời đẩy hoa buồn xuôi vạn nẻo
Nẻo về lá úa dạt trùng khơi
Khơi dòng tâm sự, sầu chưa cạn
Cạn nước trường giang, lệ khó vơi
Vơi chút niềm đau trong tiế́ng khóc
Khóc nàng, xác phượng ngập ngàn nơi!
                                       Thy Lệ Trang

2- CHẠNH NHỚ
(Tuần hoàn bất tận thi)
Nơi đây chạnh đếm lá vàng trôi
Trôi chút duyên yêu nhạt nhẽo đời
Đời lắm gian truân ồ ạt sóng
Sóng nhiều khổ ải dập dồn khơi
Khơi niềm biển mộng không còn đọng
Đọng gió mây tình chẳng thể vơi
Vơi nắng cuối trời vơi nỗi nhớ
Nhớ người năm cũ nhớ từng nơi
                                 Vetratho
                                 10.6.2015

3- NGƯỜI ĐI XÂY QUÊ MỚI
(Tuần hoàn bất tận thi)
Nơi ấy trắng trời sỏi cuội trôi
Trôi sao nổi được chí xây đời ?!
Đời trai ngang dọc ngoài biên phận
Phận liễu tung hoành trước biển khơi
Khơi sáng vùng miền, chim đến đậu
Đậu vàng đồng lúa, thóc không vơi
Vơi sầu hoa nở, vui vườn hạnh
Hạnh phúc ngọt ngào tỏa khắp nơi...
                               Tau Dotrong
                        Bắc giang,10/6/2015

4- LẠC BẾN
(Tuần hoàn bất tận thi)
Nơi bến thuyền trăng cứ mãi trôi
Trôi theo dòng nước bỏ quên đời
Đời luôn phấp phỏng như cơn sóng
Sóng lại chập chùng giữa biển khơi
Khơi đống tro vùi tàn lửa đọng
Đọng làn hơi ấm dấu than vơi
Vơi đi những nỗi niềm thương nhớ
Nhớ để rồi mai đứa một nơi ./.
                NHẬT NGUYÊN
                       10.6.2015

5-NHỚ MỘT NHÀ THƠ
 (Tuần hoàn bất tận thi)
Nơi nhà thơ mến thả hồn trôi
Trôi giữa tình quê giữa chuyện đời.
Đời sáng “ Hương xuân “ thoang thoảng gió *
Gió “Đêm hải đảo “ dập dềnh khơi. *
Khơi “ Tình thi hữu “ vui mà họa *
Họa “ Mộng bồng bềnh “ nhớ chẳng vơi. *
Vơi sao cho được điều mong muốn
Muốn cùng người ấy sống chung nơi!
                                 Trần Như Tùng

* Những từ trong ngoặc kép là đề bài thơ của Đức Hạnh


6-PHÙ SA LỆ
(Tuần hoàn bất tận thi)
Nơi ấy đời ta theo nước trôi   
Trôi về đồng trũng  điểm tô đời   
Đời xuôi trăm ngả xa nguồn nhớ   
Nhớ thuở tung hoành khe suối khơi   
Khơi dậy lòng ta bao mộng đẹp   
Đẹp tình đất nước mãi không vơi   
Vơi buồn thế thái, phù sa lệ   
Lệ phủ đất gầy xanh khắp nơi...
                        Lê Văn Thanh
                           13-6-2015

 7-PHẬN NGƯỜI 
(Tuần hoàn bất tận thi)
Nơi tấm thân còm lặng lẽ trôi !
Trôi qua ghềnh thác giữa trần đời
Đời người ngắn ngủi mang thương nhớ
Nhớ cõi phù sinh nặng mến khơi
Khơi dậy ân tình mong sống đẹp
Đẹp điều nhân nghĩa chẳng hề vơi
Vơi sầu cạn tủi khô dòng lệ
Lệ ráo thân tàn tán vạn nơi !
               Lưu Xuân Cảnh 
                    10.6.2015


8-BẾN ĐỜI

Nơi này em đứng ngắm chiều trôi
Trôi nổi về đâu giữa bến đời
Đời đã ngập tràn cơn sóng biển
Biển còn lấp lửng ngọn trùng khơi
Khơi từng nỗi nhớ hoài luôn gợi
Gợi lại thương buồn mãi chẳng vơi
Vơi chén men sầu đêm giã biệt
Biệt rồi anh nhé... kẻ hai nơi !
                             Mùa Thu
                            13-6-2015

Thứ Tư, 24 tháng 6, 2015

HỌA THƠ TRẦN TẾ XƯƠNG

Xem hình
Điều dưỡng cái tâm...nào có dại
Đề phòng câu nói ...sẽ thành khôn





DẠI KHÔN
Thế sự đua nhau nói dại khôn
Biết ai là dại biết ai khôn?
Khôn nghề cờ bạc là khôn dại
Dại chốn văn chương ấy dại khôn
Nầy kẻ nên khôn đều có dại
Làm người có dại mới nên khôn
Cái khôn ai cũng khôn là thế
Mới biết trần gian kẻ dại khôn.
                 TRẦN TẾ XƯƠNG

 HỌA:

1- KHÔN KÍN

Ngu dại thói đời bảo chẳng khôn
Khôn mà như dại ấy là khôn
Thông minh khiêm nhượng làm như dại
Khôn kín hạ mình thật quả khôn
Điều dưỡng cái tâm...nào có dại
Đề phòng câu nói ...sẽ thành khôn
Việc xong rồi mới nghi mình dại
Như thế đều là chẳng được khôn!

                                    Đức Hạnh

2- KHÔN & DẠI
XU thời lũ dại nắm người khôn
Dại giữ cao quyền khiển đứa khôn
Tự mãn bày khôn thành ngốc dại
Khiêm nhường giả dại hoá tài khôn
Khôn phò xảo trá đời khinh dại
Dại giúp lương hiền sách nể khôn
Lúc trẻ trao dồi khôn thoát dại
Tâm lòng chẳng đức dại nào khôn.
                                    Cư-Nguyễn

3- ĐỨC KHÔN DẠI.
Giả Dại suy rằng vẫn rất Khôn.
Ngu khờ lắm Dại vẽ bày Khôn.
Người Khôn giấu nhẫn làm như Dại.
Kẻ Dại phơi liều cữ nghĩ Khôn.
Não hỏng Khôn chìm sinh đức Dại.
Tâm ngời Dại hết sản đời Khôn.
Càng khoe cái dở Khôn thành Dại.
Giữ Dại trong nhà chứng tỏ Khôn !
                19.05.2015Hồng Quân.

BÀI XƯỚNG:
ƯỚT MƯA
Bất ngờ trời đổ vội cơn mưa
Bị ướt thân em nổi dáng xưa
Đôi quả mập mờ sau lớp mỏng
Hai gò lộ rõ dưới màng thưa
Ngẩn ngơ thạch nhũ đang tơ nõn
Ngất ngưởng tinh cầu đã chín vừa
Quà tặng ngẫu nhiên ơn tạo hóa
Ban cho thiên hạ chẳng dư thừa !
Lưu Xuân Cảnh - 16.6.15
***
Bài họa 1 ..KHUYÊN EM
Bất chợt trong chiều một đám mưa
Phong phanh áo mỏng lộ đồi xưa
Ngập ngừng quân tử đi không đứt
Lững thững mỹ nhân bước nhẹ thưa
Em hãy che ô đừng gấp gáp
Anh thời khuyên gió thổi vừa vừa
Kề vai, mình ủ cho vơi lạnh!
Ôm ấp nụ xuân chớ để thừa…
Đức Hạnh
16.6.2015
***
Bài họa 2: ..BÓNG GIAI NHÂN
Đang nắng bất ngờ lại đổ mưa
Một mình ngồi đợi bến đò xưa
Thấy cô váy ngắn làn voan mỏng
Che chiếc lưng trần vải sợi thưa
Gió cuộn hất tung vòng ngực đẹp
Áo bay lộ rõ đít mông vừa
Úi giời con cái nhà ai thế
Quả đúng giai nhân nói chẳng thừa ...
Nhật Nguyên
16/6/2015
***
Bài hoa 3:
..NHỚ XƯA
Tác giả: Tau Dotrong
Bất chợt đi đường dính trận mưa
Chẳng may áo mỏng hóa dư thừa !
Tay quờ che mặt đừng cho thấy
Ngực khỏa khoe người,gọi chớ thưa
Bồng đảo anh hùng mơ thỏa ngắm
Danh xưng thục nữ đậy như vừa...
Trần gian dễ được ngày vui vẻ
Lưu mãi tâm tình góc ngõ xưa
Bắc giang,17/6/2015
— với Nhật Nguyên và Đức Hạnh.

VIẾNG ĐỀN TRẦN

VIẾNG ĐỀN TRẦN*
A SÀO – ĐỀN QUỐC CÔNG TIẾT CHẾ
HƯNG ĐẠO ĐẠI VƯƠNG
(Bát vận đồng âm)

A Sào Bến Tượng lễ đền ân
Lũ lượt hành hương hội Thánh Trần
Đại Nẫm nuôi hiền lương tích chuẩn
Công thần dựng võ chí tề quân
Gươm thề Hóa bãi giang lưu trận
Lệnh phản Nguyên triều tặc thế thân
Sát Thát Am Qua hùng luyện cẩn
Soi lòng mộ khách thỉnh hương dâng

NHẬT NGUYỆT 2012
Sàigòn 12/03/2014

*Đền A Sào còn gọi là Đệ nhị sinh từ, nơi thờ Quốc Công Tiết Chế - Hưng Đạo Đại Vương thuộc xã An Thái, huyện Quỳnh Phụ, tỉnh Thái Bình, tọa lạc trong thái ấp của Trần Liễu, phụ thân của Ngài. Khi chống giặc Nguyên – Mông, triều đình giao cho Trần Quốc Tuấn về vùng đất này xây dựng căn cứ dự trữ binh lương. A Sào nghĩa là cái tổ của nhà Trần, cũng là nơi đặt đại bản doanh của Trần Hưng Đạo. Sử sách lưu truyền rằng: Một lần chỉ huy quân đội nhà Trần vượt song Hóa tiến công quân địch, qua bến sông thuộc đất A Sào, voi chiến của Ngài đã bị sa lầy. Nhân dân nơi đây đã đóng bè mảng đưa Ngài cùng tướng sỹ vượt sông. Bến sông này có tên Bến Tượng, có miếu thờ tượng voi. (Nguồn trích Báo Dân Trí)


HỌA:
KÍNH ĐỨCTHÁNH TRẦN

1- Nước Việt muôn thời nhớ đại ân
Vang danh Quốc Tuấn thuở nhà Trần
Diên Hồng bô lão vừa dâng kế
Tướng lĩnh Bình Than giục tiến quân
Ô Mã bị gươm vừa rụng cổ
Thoát Hoan chui ống nhục vào thân
Ba lần sông núi ghi hùng sử *
Hậu thế trang lòng mãi kính dâng...!

Đức Hạnh

*Nhà Trần nổi tiếng trong lịch sử dân tộc với những chiến tích võ công chói lọi, ba lần đánh thắng quân Nguyên Mông hung bạo. Có lẽ, đây là triều đại có nhiều võ tướng tài ba nhất: Trần Hưng Đạo, Trần Quang Khải, Trần Khánh Dư, Phạm Ngũ Lão, Nguyễn Khoái, Trần Bình Trọng, Trần Nhật Duật, Trần Quốc Toản, Trần Khát Chân và nhiều võ tướng khác được lịch sử ghi nhận như những bậc anh hùng dân tộc. Trận quyết chiến chiến lược nổi tiếng nhất đó là Trận Bạch Đằng năm 1288 gắn liền với tên tuổi Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn.

.2- TRẦN THỦ ĐỘ

Công đầu cả họ mãi tri ân
Thủ Độ thời cơ tạo nghiệp Trần
Kế hiểm giành ngôi không đổ máu
Mưu sâu đoạt ấn chẳng cần quân
Rời ngai Vua Lý đành treo cổ
Chiếm ghế Thái Sư ngự ấm thân
Thiên hạ luận bàn người tội lỗi
Cháu con trọng vọng kính hương dâng.

Lưu Xuân Cảnh - 18.6.15


3- VIẾNG ĐỀN THÁNH TRẦN.

Tiết chế riêng ngài được tú ân
Đời sau hiển Thánh Đại Vương Trần,
Trường Yên hội tướng mưu bày trận
Vạn Kiếp đăng đài trống điểm quân
Chống giặc ba phen chồn ngựa đá
Danh truyền mãi mãi rạng kim thân
A Sào vượng khí còn nghi ngút
Thắp nén hương trầm kính nguyện dâng.

Xichlo Dap - 18.6.2015



4- NHỚ ƠN ĐỨC THÁNH TRẦN

Dân Nam vạn thuở nhớ HỒNG ÂN
Dẹp giặc vang danh ĐỨC THÁNH TRẦN!
Cử ít địch nhiều bày diệu võ
Lấy bình chế động địch Nguyên quân!
Hịch truyền giữ đất khơi tâm khảm
Dũng nổi ngập trời hiến sức thân!
Quét sạch mây mù,sông núi tỏ
Đời đời người VIỆT khói hương dâng!

Tau Dotrong, Bắc giang,18/6/2015

Thứ Ba, 16 tháng 6, 2015

TÌNH NON NƯỚC - Đức Hạnh cùng quý thi hữu




TÌNH NON NƯỚC

Thuở trước Nhân Tôn thuận ý đời
Huyền Trân – Trần Khắc phải đôi nơi
Người đi viễn xứ lòng vương vấn !
Kẻ ở cô thôn dạ rối bời
Hoàng Hậu Chiêm cung tình quạnh quẽ
Chàng Chung Việt tướng mộng chơi vơi
Vua cha có xót đời con trẻ !
Đổi đất Chế Mân được lỗ lời ?
                           Đức Hạnh

HỌA:


1- TÌNH NON NƯỚC
       
Hòa bình ao ước để xây đời
Đổi phận Huyền Trân phải tách.nơi
Chế ngự tình nhà ,sầu cứ vợi
Nâng tầm nghĩa nước,hỉ không vơi
Máu xương tiết kiệm,đừng so lỗ
Tổ quốc an vui,khó sánh lời
Chất Việt tỏa ngời ra bốn bể
Ngàn năm cây đức.mãi xanh bời.
                         Tau Dotrong
                Bắc giang, 1.6.2015


2- NGHĨA NƯỚC - TÌNH NHÀ

Huyền Trân chẳng tiếc cả phần đời
Đem tấm thân ngà đổi mấy nơi !
Ngọc nát tình xa tim quặn thắt
Vàng phai nghĩa đoạn óc tơi bời
Dù ngôi Hoàng Hậu lòng hoang vắng
Dẫu vị Mẫu Nghi dạ chẳng vơi
Nghĩa nước đành vùi chôn lá ngọc
Tình nhà sao tính được bao lời ?
                     Lưu Xuân Cảnh
                         1.6.2015


3- PHẬN CHƠI VƠI

Sống vì non nước để danh đời
Chớ có tham tàn tiếng xấu nơi!
Xưa đã xã thân xây còm cõi
Nay đừng hám lợi phá tơi bời
Một lòng vì nước tình ai oán
Đôi kẻ vong nô mộng lắm lời
Gương sáng không soi ngàn khổ lụy
Bóng thời gian điểm phận chơi vơi
                                  Vetra Tho
                                   1.6.2015

4- CAM ĐÀNH

Thuyền ra Thuận Hóa cảm cho đời
Gió bụi Chiêm Thành phủ khắp nơi
Lộc chúa thân mang lòng nặng nỗi
Tình riêng dạ khắc cảnh bời bời
Thương nàng phận gái duyên hồng đoạn
Trách đấng râu mày dũng khí vơi
Cửa biển buồm giong cơn sóng vỗ
Huyền Trân bái tạ có nên lời?
                          Xichlo Dap
                            2.6.2015

NHỚ MỘT NGƯỜI - Đức Hạnh cùng quý thi hữu

             Tác giả Đức Hạnh



NHỚ MỘT NGƯỜI
(Tuần hoàn bất tận thi)
Nơi xưa ai đứng ngắm mây trôi
Trôi dạt về đâu? Một mảnh đời!
Đời trải lá vàng phơi biển nhớ
Nhớ trao duyên thắm dệt ngàn khơi
Khơi vườn kỷ niệm đời thêm đẹp
Đẹp chữ duyên tình mộng chẳng vơi
Vơi nỗi sầu thương tràn ngấn lệ
Lệ hồng sông hát nhớ đôi nơi…
                               Đức Hạnh
                               10.6.2015

HỌA:

1- VIẾT CHO PHƯỢNG
(Tuần hoàn bất tận thi)
Nơi xa, người tựa lục bình trôi
Trôi nổi lênh đênh giữa biển đời
Đời đẩy hoa buồn xuôi vạn nẻo
Nẻo về lá úa dạt trùng khơi
Khơi dòng tâm sự, sầu chưa cạn
Cạn nước trường giang, lệ khó vơi
Vơi chút niềm đau trong tiế́ng khóc
Khóc nàng, xác phượng ngập ngàn nơi!
                                       Thy Lệ Trang

2- CHẠNH NHỚ
(Tuần hoàn bất tận thi)
Nơi đây chạnh đếm lá vàng trôi
Trôi chút duyên yêu nhạt nhẽo đời
Đời lắm gian truân ồ ạt sóng
Sóng nhiều khổ ải dập dồn khơi
Khơi niềm biển mộng không còn đọng
Đọng gió mây tình chẳng thể vơi
Vơi nắng cuối trời vơi nỗi nhớ
Nhớ người năm cũ nhớ từng nơi
                                 Vetratho
                                 10.6.2015

3- NGƯỜI ĐI XÂY QUÊ MỚI
(Tuần hoàn bất tận thi)
Nơi ấy trắng trời sỏi cuội trôi
Trôi sao nổi được chí xây đời ?!
Đời trai ngang dọc ngoài biên phận
Phận liễu tung hoành trước biển khơi
Khơi sáng vùng miền, chim đến đậu
Đậu vàng đồng lúa, thóc không vơi
Vơi sầu hoa nở, vui vườn hạnh
Hạnh phúc ngọt ngào tỏa khắp nơi...
                               Tau Dotrong
                        Bắc giang,10/6/2015

4- LẠC BẾN
(Tuần hoàn bất tận thi)
Nơi bến thuyền trăng cứ mãi trôi
Trôi theo dòng nước bỏ quên đời
Đời luôn phấp phỏng như cơn sóng
Sóng lại chập chùng giữa biển khơi
Khơi đống tro vùi tàn lửa đọng
Đọng làn hơi ấm dấu than vơi
Vơi đi những nỗi niềm thương nhớ
Nhớ để rồi mai đứa một nơi ./.
                NHẬT NGUYÊN
                       10.6.2015

5-NHỚ MỘT NHÀ THƠ
 (Tuần hoàn bất tận thi)
Nơi nhà thơ mến thả hồn trôi
Trôi giữa tình quê giữa chuyện đời.
Đời sáng “ Hương xuân “ thoang thoảng gió *
Gió “Đêm hải đảo “ dập dềnh khơi. *
Khơi “ Tình thi hữu “ vui mà họa *
Họa “ Mộng bồng bềnh “ nhớ chẳng vơi. *
Vơi sao cho được điều mong muốn
Muốn cùng người ấy sống chung nơi!
                                 Trần Như Tùng

* Những từ trong ngoặc kép là đề bài thơ của Đức Hạnh


6-PHÙ SA LỆ
(Tuần hoàn bất tận thi)
Nơi ấy đời ta theo nước trôi   
Trôi về đồng trũng  điểm tô đời   
Đời xuôi trăm ngả xa nguồn nhớ   
Nhớ thuở tung hoành khe suối khơi   
Khơi dậy lòng ta bao mộng đẹp   
Đẹp tình đất nước mãi không vơi   
Vơi buồn thế thái, phù sa lệ   
Lệ phủ đất gầy xanh khắp nơi...
                        Lê Văn Thanh
                           13-6-2015

 7-PHẬN NGƯỜI 
(Tuần hoàn bất tận thi)
Nơi tấm thân còm lặng lẽ trôi !
Trôi qua ghềnh thác giữa trần đời
Đời người ngắn ngủi mang thương nhớ
Nhớ cõi phù sinh nặng mến khơi
Khơi dậy ân tình mong sống đẹp
Đẹp điều nhân nghĩa chẳng hề vơi
Vơi sầu cạn tủi khô dòng lệ
Lệ ráo thân tàn tán vạn nơi !
               Lưu Xuân Cảnh 
                    10.6.2015


8-BẾN ĐỜI

Nơi này em đứng ngắm chiều trôi
Trôi nổi về đâu giữa bến đời
Đời đã ngập tràn cơn sóng biển
Biển còn lấp lửng ngọn trùng khơi
Khơi từng nỗi nhớ hoài luôn gợi
Gợi lại thương buồn mãi chẳng vơi
Vơi chén men sầu đêm giã biệt
Biệt rồi anh nhé... kẻ hai nơi !
                             Mùa Thu
                            13-6-2015