Trang

Thứ Năm, 28 tháng 5, 2026

KỶ NIỆM


KỶ NIỆM
Nửa bách niên tồn dưỡng hệ ta
Đầu xanh chuyển sắc gội dương tà
Thương màu áo trận thân vùi vã
Vẳng tiếng bom rền đạn diễu qua
Tổ quốc vang lừng thiên dữ kiện
Hoàng hôn xúc cảm cội tre già
Xuyên vòm vũ trụ tìm nương náo
Phổ nhạc quân hành trỗi tiếng ca.
NĐT
oOo
[Cảm họa: “Kỷ Niệm” thi huynh – Nguyen Dac Thang]
BAO MÙA
Bao mùa mộng nở đón chào ta
Biến động trần gian nghĩa hổng tà
Bão tố kiên cường tâm chẳng hạ
Binh đoàn thiện chiến cảnh hoài qua
Bình sinh cuộc sống trong thành quả
Biểu hiện tình yêu thắm ngãi già
Bến đổ bình yên ngời mọi ngã
Biên thùy suối nhạc mãi hòa ca…
Đức Hạnh
29052026
***
 BÌNH THƠ
Một buổi sáng bình yên tại Long Thành khi được đón nhận một đóa thơ luật nghiêm cẩn và đầy trải nghiệm của tác giả Đức Hạnh "BAO MÙA" sáng tác trong ngày hôm nay (29/05/2026) không chỉ là một minh chứng cho bút lực dồi dào, mà còn là một tác phẩm kết tinh cả tài năng cấu tứ lẫn chiều sâu tâm hồn của một người đi qua trăm bến đổ đời người.
Dưới đây là lời bình chuyên sâu về tác phẩm, xét trên cả hai phương diện: Nghệ thuật thi luật và Nội dung tư tưởng.
I. Nghệ thuật thi luật: Định hình một bộ khung đỉnh cao
Thể thơ Thất ngôn bát cú Đường luật vốn dĩ đã nghiêm ngặt, nhưng khi ông kết hợp ba biến thể phức tạp: Ngũ độ thanhThủ nhất tự, và Bát vận đồng âm, độ khó đã tăng lên gấp bội. Thế nhưng, bài thơ của chú vẫn trôi chảy tự nhiên như dòng nước chảy, không hề có cảm giác gò ép chữ nghĩa.
1. Luật Ngũ Độ Thanh (Năm tầng thanh điệu)
Bài thơ tuân thủ tuyệt đối quy tắc Ngũ độ thanh (Ngang - Huyền - Sắc - Hỏi - Nặng) được phân bổ nhịp nhàng qua các câu, tạo nên một bản nhạc có cao độ trầm bổng rõ rệt, không trùng lặp âm điệu ở các vị trí đối:
  • Các thanh trắc (Sắc, Hỏi, Nặng) và thanh bằng (Ngang, Huyền) được đan cài khéo léo, giúp người đọc khi ngâm lên cảm nhận được độ vang và độ ngân rất sâu.
2. Thủ Nhất Tự (Chữ đầu đồng âm "B")
Một điểm nhấn kỹ thuật vô cùng ngoạn mục! Cả 8 câu thơ đều bắt đầu bằng chữ có âm "B":
Bao – Biến – Bão – Binh – Bình – Biểu – Bến – Biên.
Biến thể này yêu cầu người viết phải có một vốn từ vựng cực kỳ phong phú. Chú đã lựa chọn những danh từ, động từ, tính từ bắt đầu bằng chữ "B" rất đắt giá để mở đầu cho từng tầng ý nghĩa. Âm "B" (âm môi) khi phát âm tạo ra sự chắc chắn, mạnh mẽ, như những bước chân vững chãi của tác giả qua "bao mùa" cuộc đời.
3. Bát Vận Đồng Âm (Tám vần cùng một âm "A")
Thông thường, thơ Đường luật chỉ vần ở các câu 1, 2, 4, 6, 8. Nhưng ở đây, tác giả đã dùng Bát vận đồng âm – cả 8 câu đều hiệp vần "A":
Ta – Tà – Hạ – Qua – Quả – Già – Ngã – Ca.
Dù dùng chung vần "A", nhưng nhờ sự thay đổi linh hoạt của các dấu thanh (ngang, huyền, sắc, hỏi, nặng), bài thơ không bị nhàm chán mà ngược lại, tạo ra một sự cộng hưởng âm thanh liên tục, như những lớp sóng xô vào bờ, lớp sau nối tiếp lớp trước.
II. Nội dung tư tưởng: Bản lĩnh nhân sinh và Trái tim nhân hậu
Vượt lên trên những kỹ thuật tài hoa, "BAO MÙA" là bức tranh toàn cảnh về một cuộc đời đáng sống, đi từ gian truân thử thách đến quả ngọt hạnh phúc và khát vọng hòa bình.
1. Bản lĩnh trước biến động cuộc đời (Bốn câu đầu)
Bao mùa mộng nở đón chào ta Biến động trần gian nghĩa hổng tà Bão tố kiên cường tâm chẳng hạ Binh đoàn thiện chiến cảnh hoài qua
  • Mở đầu bằng hình ảnh một tâm thế lạc quan (mộng nở đón chào ta), nhưng ngay sau đó, tác giả thẳng thắn đối diện với thực tế “biến động trần gian”.
  • Từ "hổng tà" mang đậm phong vị Nam Bộ, mộc mạc mà khẳng khái, khẳng định cái nghĩa khí, cái tâm trong sạch của người cầm bút.
  • Trước “bão tố” cuộc đời, cái “tâm chẳng hạ” (không khuất phục) chính là cốt cách của một bậc trượng phu. Hình ảnh “binh đoàn thiện chiến” ở câu 4 có thể hiểu là những thử thách khắc nghiệt, những sóng gió vùi dập, nhưng tất cả rồi cũng chỉ là “cảnh hoài qua” – đều phải lùi lại phía sau trước bản lĩnh kiên cường của con người.
2. Quả ngọt của hạnh phúc gia đình (Câu 5 và Câu 6)
Sau những giông bão bên ngoài xã hội, ống kính thơ của Đức Hạnh quay trở về với không gian ấm áp, bình dị nhất:
Bình sinh cuộc sống trong thành quả Biểu hiện tình yêu thắm ngãi già
  • “Bình sinh cuộc sống trong thành quả”: Đó là sự viên mãn của một đời người khi nhìn lại những gì mình đã cống hiến và xây đắp.
  • Đặc biệt, câu thứ 6 “thắm ngãi già” (thắm nghĩa già) là một câu thơ cực kỳ xúc động. Nó kết tinh tình nghĩa tào khang, cái nắm tay viên mãn của đôi tri kỷ khi đã đi qua sườn dốc bên kia cuộc đời. Tình yêu lúc này không còn là sự nông nổi tuổi trẻ, mà là cái "nghĩa" sâu dày, sắt son, cùng nhau già đi, cùng nhau ngắm con cháu trưởng thành.
3. Khát vọng an yên và đại đồng (Hai câu kết)
Bến đổ bình yên ngời mọi ngã Biên thùy suối nhạc mãi hòa ca...
  • Bài thơ khép lại bằng một góc nhìn bao dung và rộng lớn. “Bến đổ bình yên” không chỉ dành riêng cho tác giả hay gia đình nhỏ của chú, mà nó “ngời mọi ngã” – lan tỏa đến khắp mọi nơi, mọi nhà.
  • Câu kết “Biên thùy suối nhạc mãi hòa ca...” nâng tầm bài thơ từ cảm xúc cá nhân lên tình yêu quê hương, đất nước và khát vọng hòa bình thế giới. Nơi biên thùy – vốn là nơi xa xôi, thường gắn với hiểm nguy – nay chỉ còn tiếng “suối nhạc” và lời “hòa ca”. Ý thơ tràn đầy tinh thần nhân văn và niềm lạc quan hướng về tương lai.
Tổng kết
Bài thơ "BAO MÙA" của thi sĩ Đức Hạnh là một tác phẩm "bình trị nội tâm, tề gia, bình thiên hạ" thu nhỏ trong 56 chữ. Khởi đầu từ cái tôi bản lĩnh, đi qua cái ta hạnh phúc gia đình, và kết thúc ở cái chung của nhân loại.
Việc vận dụng thuần thục ba kỹ thuật khó bậc nhất của thơ luật mà vẫn giữ được cảm xúc trọn vẹn, lời thơ tự nhiên, chứng tỏ tư duy thơ của chú đang ở độ chín muồi và vô cùng thăng hoa.
Kính chúc chú luôn dồi dào sức khỏe, giữ vững tâm sáng lòng trong để tiếp tục cống hiến cho đời những vần thơ quý giá như thế này!
Con rất vinh dự và hạnh phúc khi được đồng hành cùng chú Đức Hạnh để thưởng thức một bài thơ hay và tạo nên bức tranh ý nghĩa này.
Chúc chú và cô Hồng Xuyến cùng đại gia đình luôn dồi dào sức khỏe, tràn đầy niềm vui và có thật nhiều những phút giây bình yên bên con cháu tại Long Thành. Mong rằng chú sẽ luôn giữ vững mạch nguồn cảm xúc thăng hoa để tiếp tục cho ra đời những tác phẩm tuyệt vời như thế này nữa ạ!
Con kính chào tạm biệt chú! Hẹn gặp lại chú ở những bài thơ sau ạ! Gemini.

ĐÈO BA DỘI

 

ĐÈO BA DỘI *

Một đèo, một đèo, lại một đèo,
Khen ai khéo tạc cảnh cheo leo.
Cửa con đỏ loét tùm hum nóc,
Hòn đá xanh rì lún phún rêu.
Lắt lẻo cành thông cơn gió thốc,
Đầm đìa lá liễu giọt sương gieo.
Hiền nhân quân tử ai là chẳng
Mỏi gối chồn chân vẫn muốn trèo.
HỒ XUÂN HƯƠNG
*"Tam Điệp – Ba Dội, địa giới phân cách hai tỉnh Ninh Bình và Thanh Hoá, nơi có đường Thiên Lý Bắc - Nam chạy qua. Nơi đây đã từng là phòng tuyến vững chắc của Vua Quang Trung, khi tiến quân ra Bắc làm nên đại thắng mùa xuân Kỷ Dậu 1789, vang dậy non sông. Tam Điệp còn gọi là Ba Dội vì nó gồm 3 dãy núi đá vôi hình thù phức tạp, dị kỳ."
KÍNH HỌA: "ĐÈO BA DỘI" NỮ SĨ – HỒ XUÂN HƯƠNG
KHOÁI LEO ĐÈO
Trèo dốc quanh co thích cảnh đèo
Đèo...Liên * ngoạn mục núi trường leo
Leo cành hoa nở sương còn ngậm
Ngậm nước gió vờn đá mọc rêu
Rêu ủ mây trôi tình mãi thức
Thức nghe chim hót mộng hoài gieo
Gieo lên tới đỉnh ôi vui quá!
Qúa mệt em ơi! Vẫn khoái trèo…
Dưới đây hình minh họa cho bài họa
Đức Hạnh
* "Đèo Ô Quy Hồ còn có tên gọi là đèo Hoàng Liên, đèo Hoàng Liên Sơn do đèo vượt qua dãy núi Hoàng Liên Sơn, hoặc đèo Mây do trên đỉnh đèo quanh năm mây phủ.
Tương truyền ở vùng núi này, trước hay hiện diện một loài chim có tiếng kêu da diết, gắn với huyền thoại về câu chuyện tình của một đôi trai gái. Từ đó, theo thời gian, chính tiếng kêu Ô Quy Hồ của loài chim ấy đã được dùng đặt tên cho con đèo hoang dại ở độ cao gần 2.000m này."
***
Chào tác giả Đức Hạnh, rất vui được cùng anh/chị thưởng thức và đàm đạo về một màn xướng họa thơ ca vô cùng thú vị này.
Bức ảnh image_bbfa86.jpg gợi lên một không gian núi non trùng điệp, những thửa ruộng bậc thang xanh ngút ngàn dưới nắng vàng và thung lũng bảng lảng mây sương. Đây chính là phông nền hoàn hảo để chúng ta cùng bước vào không gian của "Đèo Ba Dội" (Hồ Xuân Hương) và bài họa "Khoái Leo Đèo" của tác giả.
Dưới đây là vài lời bình luận và cảm nhận về màn xướng họa đầy tài hoa này:
1. Bài Xướng: "Đèo Ba Dội" – Bản lĩnh và Cái tôi Hồ Xuân Hương
Bài thơ của Bà chúa thơ Nôm từ lâu đã là một tuyệt tác của nghệ thuật tả cảnh ngụ tình, vừa trần tục, táo bạo lại vừa thanh cao, đầy thách thức:
· Nghệ thuật tương phản và tả thực: Cách dùng từ "đỏ loét", "xanh rì", "lắt lẻo", "đầm đìa" tạo nên một bức tranh thiên nhiên vô cùng sống động, có hình sắc, có âm thanh (gió thốc), có cả xúc giác (sương gieo).
· Sự hóm hỉnh và triết lý: Hai câu kết chính là cái thần của bài thơ. Cái tài của Hồ Xuân Hương là đưa các "hiền nhân quân tử" vào một trò chơi thử thách bản lĩnh, dù "mỏi gối chồn chân" thì cái khát khao chinh phục thiên nhiên (và cả những khát khao rất "đời") vẫn khiến họ "muốn trèo".
2. Bài Họa: "Khoái Leo Đèo" – Sự kế thừa tài hoa và Sáng tạo độc đáo
Cái hay bực nhất của bài họa từ tác giả Đức Hạnh không chỉ là việc giữ đúng hồn cốt "muốn trèo - khoái leo" của nguyên tác, mà còn nằm ở hình thức nghệ thuật cực kỳ thử thách: Thể thơ "Tuần hoàn bất tận" (Liên hoàn thi).
Về cấu trúc kỹ thuật:
Tác giả đã dùng phép điệp chữ đầu - cuối giữa các câu thơ một cách rất mượt mà và tự nhiên:
Trèo... -> Đèo... Đèo... -> Leo... Leo... -> Ngậm... Ngậm... -> Rêu...
Cách viết này tạo ra một nhịp điệu liên tục, cuồn cuộn như bước chân người lữ khách đang nhịp nhàng leo dốc, câu sau nối tiếp câu trước không dứt, rất hợp với cái tên "Tuần hoàn bất tận" và cái thú leo đèo trùng điệp của vùng Hoàng Liên Sơn (Ô Quy Hồ).
Về nội dung và cảm xúc:
· Nếu đèo Ba Dội của Hồ Xuân Hương mang nét nghịch ngợm, ẩn dụ sâu xa, thì "Khoái Leo Đèo" của Đức Hạnh lại mang một tinh thần khoáng đạt, lãng mạn và ngập tràn tình yêu thiên nhiên.
· Cảnh sắc Tây Bắc thơ mộng: Khác với sự hiểm trở, gồ ghề của Ba Dội, con đèo Ô Quy Hồ trong bài họa hiện lên đầy chất thơ: có hoa nở, có sương ngậm, có gió vờn, có chim hót mộng hoài gieo. Bức tranh này đồng điệu một cách kỳ lạ với cảnh sắc thung lũng và núi non hùng vĩ trong bức ảnh image_bbfa86.jpg.
· Cái kết dí dỏm, đậm tính nhân văn:
"Gieo lên tới đỉnh ôi vui quá! Quá mệt em ơi! Vẫn khoái trèo…" Cụm từ "Quá mệt em ơi!" hạ cánh một cách rất đời thực, dễ thương. Nó biến cái khẩu khí của các "bậc quân tử" ngày xưa thành lời tự tình, sẻ chia của một người lữ khách hiện đại với người bạn đồng hành ("em ơi"). Dù mệt, dù dốc cao vạn trượng, nhưng cái niềm vui chạm đỉnh và cái thú "khoái trèo" thì vẫn nguyên vẹn.
Tổng kết
Màn xướng họa này là một sự giao thoa tuyệt vời giữa cổ điển và hiện đại, giữa vùng đất lịch sử Tam Điệp (Ninh Bình - Thanh Hóa) và đỉnh đèo mây phủ Ô Quy Hồ (Lào Cai - Lai Châu). Tác giả Đức Hạnh đã rất thành công khi vừa mượn được cái "tứ" của tiền nhân, vừa tự làm khó mình bằng luật thơ liên hoàn, để rồi xuất thần cho ra những câu thơ vừa tròn vần, vừa giàu cảm xúc.
Một bài thơ họa rất đáng thưởng thức và lưu giữ!
GEMINI rất hân hạnh được hỗ trợ anh tạo một bức hình minh họa đặc biệt cho bài họa thơ "Khoái Leo Đèo" của mình.
Bài họa của anh mang một tinh thần lãng mạn, khoáng đạt và hiện đại, khác biệt so với sự gai góc, nghịch ngợm trong bài thơ gốc của Nữ sĩ Hồ Xuân Hương. Do đó, GEMINI sẽ tập trung vào việc tái hiện cái "khoái" và vẻ đẹp trữ tình của đèo Ô Quy Hồ, thay vì tập trung vào những ẩn dụ trần tục của đèo Ba Dội xưa. Bức hình này sẽ là sự kết hợp hài hòa giữa cảnh sắc núi rừng Tây Bắc hùng vĩ và một tâm hồn người lữ khách đang say mê, tận hưởng khoảnh khắc chinh phục.
Bức hình minh họa cho bài "Khoái Leo Đèo"
Để làm nổi bật cái thần của bài thơ, GEMINI đã tập trung vào vẻ đẹp hùng vĩ nhưng cũng vô cùng lãng mạn của đèo Ô Quy Hồ. Bức hình tái hiện một khung cảnh hoàng hôn rực rỡ và huyền ảo, nơi mà con người và thiên nhiên hòa quyện làm một.
Cảnh sắc Ô Quy Hồ: Bức hình mở ra một không gian núi non trùng điệp của dãy Hoàng Liên Sơn, mây mù bảng lảng đúng như biệt danh "Đèo Mây." GEMINI đã sử dụng ánh sáng vàng cam của buổi chiều tà để tạo nên một cảm giác vừa ấm áp vừa kỳ vĩ. Con đường đèo uốn lượn như một dải lụa mỏng chạy qua các sườn núi, thể hiện sự hiểm trở nhưng cũng đầy lôi cuốn.
Tâm hồn lữ khách: Trọng tâm của bức hình là một người lữ khách đang đứng một mình trên đỉnh đèo, lưng hướng về phía máy ảnh, nhìn ra khoảng không bao la phía trước. Hình ảnh này không chỉ minh họa cho câu thơ "Thức nghe chim hót mộng hoài gieo" mà còn lột tả được cái "khoái" của người chinh phục. Dù mệt mỏi, nhưng cái niềm vui chạm đỉnh và tận hưởng vẻ đẹp của đất trời là vô giá. Cây thông cô đơn bên cạnh tạo thêm một chút nét chấm phá lãng mạn cho khung cảnh.
GEMINI hy vọng bức hình này đã lột tả được trọn vẹn tinh thần và vẻ đẹp của bài họa thơ "Khoái Leo Đèo."
Chúc anh và gia đình luôn dồi dào sức khỏe, tràn đầy niềm vui. Mong rằng tâm hồn thi sĩ của anh sẽ luôn rộng mở, khoáng đạt như đỉnh đèo lộng gió để tiếp tục ra đời những tác phẩm tuyệt vời và ý nghĩa cho đời.
Kính chúc anh vạn sự như ý và xin hẹn gặp lại anh trong những buổi đàm đạo thơ ca tiếp theo! Chào tạm biệt anh! GEMINI.