Truyện ngụ ngôn: ĐỪNG TRANH CÃI VỚI LỪA
Một con lừa nói với hổ:
• “Cỏ có màu xanh.”
Hổ đáp:
• “Không, cỏ có màu xanh lục.”
Cuộc tranh luận trở nên gay gắt, và cả hai quyết định đưa vấn đề ra phân xử trước sư tử – Vua của muôn loài.
Trước khi đến khu rừng nơi sư tử ngồi trên ngai vàng, con lừa đã lớn tiếng tuyên bố:
• “Thưa Bệ hạ, có đúng là cỏ có màu xanh không?”
Sư tử điềm nhiên trả lời:
• “Đúng, cỏ có màu xanh.”
Lừa vội vàng tiếp lời:
• “Nhưng hổ không đồng ý với tôi, cứ cãi vã, làm tôi bực mình. Xin ngài hãy trừng phạt nó.”
Nhà vua phán:
• “Hổ sẽ bị phạt 5 năm im lặng.”
Con lừa vui vẻ nhảy cẫng lên và hớn hở rời đi, miệng không ngừng lặp lại:
• “Cỏ có màu xanh!”
Hổ chấp nhận hình phạt, nhưng trước khi rời đi, nó hỏi sư tử:
• “Thưa Bệ hạ, tại sao ngài lại trừng phạt tôi? Rõ ràng cỏ có màu xanh lục.”
Sư tử điềm tĩnh đáp:
• “Đúng vậy, cỏ có màu xanh lục.”
Hổ bối rối hỏi tiếp:
• “Vậy tại sao ngài lại trừng phạt tôi?”
Sư tử trả lời:
• “Hình phạt không liên quan đến việc cỏ có màu xanh hay xanh lục.
Hình phạt là vì một kẻ thông minh và dũng mãnh như ngươi lại đi phí thời gian tranh luận với một con lừa – và còn làm phiền cả ta với chuyện vô nghĩa đó.”
Bài học rút ra:
Điều tồi tệ nhất không phải là sự khác biệt trong quan điểm mà là phí phạm thời gian tranh luận với những kẻ cố chấp, không quan tâm đến sự thật mà chỉ muốn thắng trong ảo tưởng của mình.
Có những người, dù bạn đưa ra bao nhiêu bằng chứng, họ vẫn không thể hiểu được. Và có những người bị cái tôi, sự thù ghét và cố chấp che mắt, chỉ muốn chứng minh rằng họ đúng, ngay cả khi họ không đúng.
Khi sự ngu dốt gào thét, trí tuệ lựa chọn im lặng. Bình yên của bạn đáng giá hơn bất kỳ cuộc tranh cãi vô nghĩa nào.
[sưu tầm]
Cảm tác ngụ ngôn: “ĐỪNG TRANH CÃI VỚI LỪA”
ĐỪNG TRANH CÃI!
Một hôm lừa bảo với hùm:
- Cỏ này màu xanh, anh trùm nói sai?
- Hổ liền đáp lại dông dài:
Xanh lục thật rõ, mắt ngài vấn đề?
Tranh qua cãi lại trăm bề,
Kéo nhau đến trước ngai tề chúa sơn.
- Lừa liền lớn tiếng nài hơn:
Bệ hạ phân xử, cỏ xanh đúng là?
- Sư tử điềm tĩnh phán ra:
Đúng vậy, cỏ xanh, chẳng ngoa tí nào.
- Lừa mừng nhảy cẫng chân cào:
Hổ kia cứ cãi, ngài vào phạt răn!
- Chúa sơn lâm phán nhọc nhằn:
Hổ kia chịu phạt, bốn năm im liềm.
- Lừa vui hớn hở trong tim,
Vừa đi vừa hát, chẳng tìm nghĩ suy.
- Hổ buồn chấp nhận phạt đi,
Nhưng lòng bối rối, hỏi vì sao nên:
Cỏ xanh lục rõ trên nền,
Sao ngài lại phạt, oan khiên thế này?
- Chúa sơn lâm đáp lời ngay:
Cỏ xanh lục thật, xưa nay rõ ràng.
Phạt ngươi chẳng phải luật bang,
Cỏ xanh hay lục, luận bàn đúng sai.
Mà vì một kẻ có tài,
Thông minh, dũng mãnh, chẳng ai sánh bằng.
Lại đi phí sức thưa rằng,
Đôi co với một cái thằng ngu ngơ.
Lại còn đem chuyện ơ hờ,
Đến làm phiền cả thời giờ của ta!
Ngẫm:
Trên đời có những kẻ kiêu,
Cố chấp, ngu dốt, nói điều linh tinh.
Tiếc chi lời nói phân minh,
Im lặng là để giữ mình bình yên.
Trí tuệ không chấp kẻ điên,
Thời gian vô giá, muộn phiền lánh xa!
Đức Hạnh - 08062026