Trang

Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2015

NHỚ QUÊ - Thơ Đức Hạnh




NHỚ QUÊ 

Quê tôi núi Ấn sông Trà


Có bờ xe nước la đà đẹp thay


Máng trên đổ xuống tràn đầy


Tạo nên sức đẩy, bánh quay không ngừng


Cánh đồng nhận nước vui mừng


Từng cây lúa nhỏ tưng bừng trổ bông



Lúa vàng bát ngát thơm nồng


Hởi cô thôn nữ má hồng nguyên trinh


Bờ xe róc rách quê mình


Trăng thanh gió mát hữu tình quê hương


Từ ngày tạm biệt tha phương


Bờ xe vẫn chảy, hay dừng lại chăng?



Mong thành mây nước mùa đông


Bay về mưa xuống cánh đồng năm xưa


Long lanh sợi nhớ đong đưa


Tiếng hò em gái như vừa ghé thăm


Ghé thăm ký ức xa xăm


Nghe lòng rạo rực – nhớ năm được mùa



Nhớ thời bắt cá, mò cua


Cởi trâu, lập trận làm vua một vùng


Quê Hương ta nhớ vô cùng!

Làm sao kể xiết anh hùng quê ta

Nhớ về núi Ấn, sông Trà


Ước làm con sóng – nở hoa sông nhà.

.. 
                              Đồng Nai, 12.12.2012


                                       Đức Hạnh

Thứ Tư, 8 tháng 7, 2015

CÔ ĐƠN VÀ CÓ EM


            Cô Đơn & Có Em  

                Có lẽ ta như chiếc lá vàng
                Đêm nằm đối mộng ước xuân sang
               Tình ai réo gọi ngoài hiên lạnh
                Nắng đã lên rồi mơ đã tan

               Có lẽ ta như những giọt sương
               Một ngày xuống muộn nắng còn vương
               Long lanh phút chốc trên cành lá
               Ôm giấc cô đơn nỗi chán chường

               Nhưng bỗng từ khi ta có em 
               Một tình yêu đến rất dịu êm
               Nồng nàn ấm áp, Ôi! Như lửa
              Thắp sáng tim ta những nỗi niềm… 
                      10.08.1992

                                ĐỨC HẠNH

Thơ xướng họa: SAY






SAY !
Đêm say men ngấm mảnh hồn ta
Trời đất mênh mông một chấm ngà
Lạc giữa Thiên đình chưa tỉnh mộng
Quay về Địa ngục lại mê hoa
Í a í ới, tình bên rượu
Chu chỏa chu choa, tửu nhập tà
Nghe tiếng ai hờn khi ngái ngủ
Giật mình chợt thấy mụ đơn ca ./.
                            Nhật Nguyên
                               16/6/201
    
HỌA:

1/ MỘNG
Bát ngát xuôi dòng Nguyệt với ta
Thuyền yêu sóng sánh chở trăng ngà
Bềnh bồng nước chảy thơ hòa nhạc
Lãng đãng cá vờn cảnh quyện hoa
Hồn lướt êm đềm trên biển ái
Sao treo lơ lững dưới mây tà
Bàng hoàng tỉnh giấc, à ra mộng!
Ngập nỗi yêu đời cất tiếng ca…
                              Đức Hạnh
                             17.6.2015

2/ TỈNH !
Tỉnh dậy bâng khuâng hỏi vợ ta
Đêm qua đánh mất mảnh tình ngà ?
Khi vui anh tặng nàng cho hắn
Lúc khoái em cho nó vờn hoa ?
Tí tửng mình khen thằng bạn tốt !
Lơ là gặp phải chú ma tà 
Canh tàn nhật tỏ mà còn mộng
Dã rượu ai ơi chớ hát ca!
                        Lưu Xuân Cảnh
                             16-6-2015

3/ TIẾNG ĐÊM
Quạnh quẽ đêm trường ai với ta?
Mênh mang chén rượu đã say ngà
Cho hồn khắc khoải tàn cơn mộng
Để dạ u hoài nhạt nét hoa
Lãng đãng sương pha làn gió sớm
Bồng bềnh mây phủ ánh trăng tà
Cung đàn thổn thức bên sông lạnh
Réo rắt thăng trầm một khúc ca!
                                   Mùa Thu
                                    16/6/15

4/ LÃNG QUÊN

Nào ai không ngán mụ nhà ca.

Nói thực còn hơn cả sợ tà

Vẫn biết trương̣ phu thường khoái tửu

Lạ gì lãng tử vẫn yêu hoa

Khi say lại nhớ dòng sông biếc

Lúc tỉnh sao quên cặp núi ngà

.Cạn chén tiêu dao sầu chợt tới

Phải người chốn ấy lãng quên ta

                                     Huy V









 


Thứ Ba, 7 tháng 7, 2015

TÌNH ĐẦU

TÌNH ĐẦU - Đức Hạnh




         
   Tác giả Đức Hạnh

TÌNH ĐẦU 

Tình đầu tựa hạt sương long lanh

Rồi tan nhanh trong màu nắng

Bỗng một hôm mây gió bay về

Thành cơn mưa trôi ngoài hiên

Và ta thấy bóng em trong hạt mưa

Biến thành bong bóng nhỏ

Trôi theo dòng nước vỡ tan tành

Như những hạt sương long lanh đầu tiên

Như những hạt mưa mong manh tình 

duyên

Chãy về dòng sông mộng

Nhớ tình đầu tiên.

                                      Mùa đông 1987

                                          Đức Hạnh