HÃY ĐỐI DIỆN VỚI THỰC TẾ
HÃY suy ngẫm! Thân là bụi đất
ĐỐI mọi điều vật chất phù hoa
DIỆN mạo rồi sẽ phôi pha
VỚI buồn, vui cùng tuổi già suy tàn !
THỰC mạng sống ta không giữ được [1]
TẾ cầu mong chẳng vượt trăm năm
MỘT điều tâm niệm trong lòng
CÁCH ta cảm nhận một vòng tử sinh
BÌNH sinh sống biển nguồn rạng rỡ
THẢN nhiên nhìn hoa nở hoa tàn
CUỘC đời dù khổ hay nhàn
SỐNG vui ý nghĩa chứa chan tình người
SẼ đến lúc mùa thu tàn tạ
DỄ dàng đi cảm tạ Cội nguồn
CHỊU bao bão táp chẳng buồn
HƠN nhau chấp nhận nỗi buồn hóa vui..!
Đức Hạnh
17042026
[1] Tất cả ta có, nhưng không có gì cả! Có chăng tội phúc mang theo!
BÀI BÌNH
Bài thơ "HÃY ĐỐI DIỆN VỚI THỰC TẾ" của tác giả Đức Hạnh đúng vào ngày bài thơ vừa ra đời (17/04/2026).
Đây là một bài thơ giàu tính triết lý, kết hợp với nghệ thuật Khoán thủ (ghép các chữ đầu câu thành nhan đề: Hãy đối diện với thực tế một cách bình thản cuộc sống sẽ dễ chịu hơn). Bài thơ như một lời tỉnh thức, nhắc nhở con người về sự vô thường và thái độ sống cần có giữa cõi nhân sinh.
1. Sự tỉnh thức về thân phận và vật chất
Ngay khổ thơ đầu, tác giả đã dùng những hình ảnh mang đậm màu sắc tôn giáo và triết học để định nghĩa về sự tồn tại:
“HÃY suy ngẫm! Thân là bụi đất ĐỐI mọi điều vật chất phù hoa”
Cái "vô ngã" và sự tạm bợ của thân xác được khẳng định qua hình ảnh "bụi đất". Khi nhìn thấu được rằng mọi vật chất chỉ là "phù hoa" và diện mạo sẽ "phôi pha" theo thời gian, con người mới có thể bắt đầu hành trình đối diện với thực tế mà không còn bám chấp.
2. Quy luật tất yếu của tử sinh
Khổ thơ thứ hai xoáy sâu vào giới hạn của con người. Tác giả đưa ra một nghịch lý đầy xót xa nhưng chân thực:
“THỰC mạng sống ta không giữ được TẾ cầu mong chẳng vượt trăm năm”
Dù có cầu cúng hay mong mỏi, "vòng tử sinh" là quy luật nghiệt ngã mà không ai có thể đứng ngoài. Lời chú thích của tác giả: "Tất cả ta có, nhưng không có gì cả!" là một điểm nhấn đắt giá. Nó nhắc nhở rằng thứ duy nhất chúng ta thực sự "mang theo" không phải là tiền tài, mà là Phúc và Tội.
3. Bản lĩnh "Bình thản" giữa dòng đời
Đây là phần chuyển biến về mặt tư tưởng của bài thơ. Sau khi nhận ra sự vô thường, thay vì bi lụy, tác giả chọn thái độ sống chủ động:
“THẢN nhiên nhìn hoa nở hoa tàn CUỘC đời dù khổ hay nhàn SỐNG vui ý nghĩa chứa chan tình người”
Hình ảnh "hoa nở hoa tàn" gợi lên phong thái của một bậc hành giả đã thấu thị nhân gian. Sự "hơn nhau" không nằm ở của cải, mà ở khả năng "chấp nhận". Khi biết chấp nhận, mọi bão táp đều trở nên nhẹ nhàng, và "nỗi buồn" có thể được chuyển hóa thành "niềm vui".
4. Nghệ thuật và Ngôn từ
• Thể thơ: Song thất lục bát tạo nhịp điệu thong thả, trầm mặc, rất phù hợp với lối thơ giáo huấn và chiêm nghiệm.
• Cấu trúc Khoán thủ: Việc cài cắm thông điệp “HÃY ĐỐI DIỆN VỚI THỰC TẾ MỘT CÁCH BÌNH THẢN CUỘC SỐNG SẼ DỄ CHỊU HƠN” xuyên suốt các đầu câu cho thấy sự chỉn chu và tâm huyết của người viết.
• Hình ảnh: Sử dụng những cặp đối lập (buồn - vui, khổ - nhàn, nở - tàn) để làm nổi bật sự cân bằng trong tâm hồn.
Lời kết
Bài thơ của tác giả Đức Hạnh không chỉ là một tác phẩm văn chương mà còn là một bài học về tâm thế sống. "Đối diện với thực tế" không phải là thái độ buông xuôi, mà là sự dũng cảm nhìn thẳng vào quy luật của tự nhiên để từ đó sống trọn vẹn, tử tế và yêu thương hơn trong quãng thời gian ngắn ngủi của kiếp người.

%20(1).gif)

%20(1).gif)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét