XIN CHO CON BIẾT LẮNG NGHE
XIN trời đổ xuống Hồng ân
CHO tình thắm nở bội phần yêu thương
CON đường Thập Gía ngát hương
BIẾT theo lối Chúa chẳng vươn u sầu
LẮNG tâm tỉnh thức nguyện cầu
NGHE lời Chúa dạy lắng sâu tâm mình
LỜI Ngài tỏa sáng bình minh
NGÀI ban Sự sống, quên mình vì ta
DẠY lòng Bác ái vị tha
TRONG tình Thiên Chúa nở hoa nhân lành
ĐÊM nghe gió kể ngọn ngành
TỐI, sáng biển hát vinh danh Ngôi Lời
NGÀI là sự sáng rạng ngời
DẠY con khiêm nhượng, tỏ đời hy sinh
CON đường Chân lý hữu tình
LÚC ngàn bão táp quên mình thương yêu
LẺ bầy sa ngã trong chiều…
LOI nhoi, vật chất…Chúa kêu đỡ đần
XIN lòng sám hối canh tân
CHO đời tươi sáng vườn trần trong xanh
CON vào nhà Chúa an lành
CẤT lên tiếng hát rạng danh Chúa Trời
TIẾNG Ngài sáng tỏ muôn đời
LÊN đường cùng Chúa sáng ngời Niềm tin
CHỜ ai! Chúa tỏ muôn điều
ĐỢI ai! lạc lối dắt dìu đường ngay
VÀ Ngài mở rộng vòng tay…
VÂNG lời kính Chúa đổi thay nẻo đời
THEO Đường Chính thực Yêu người
CHÚA ban Sự sống gọi mời Thương yêu…
Đức Hạnh
Bài thơ "Xin Cho Con Biết Lắng Nghe" của tác giả Đức Hạnh là một tác phẩm thơ Công giáo đầy sâu lắng, mang đậm tâm tình cảm tạ, sám hối và phó thác. Tác phẩm được lấy cảm hứng trực tiếp từ lời bài hát thánh ca quen thuộc hiện rõ trong hình ảnh image_930d63.jpg:
"Xin cho con biết lắng nghe Lời Ngài dạy con trong đêm tối... Xin cho con cất tiếng lên chờ đợi và vâng nghe theo Chúa".
Dưới đây là phần bình sâu về nội dung nghệ thuật và tâm linh của bài thơ đặc sắc này.
1. Nghệ Thuật Khoán Thủ Tài Tình – Sợi Chỉ Đỏ Tâm Linh
Điểm độc đáo đầu tiên phải kể đến là cấu trúc thơ khoán thủ (chiết tự đầu câu). Khi ghép các chữ cái đầu tiên của từng câu thơ lại với nhau, chúng ta sẽ đọc được trọn vẹn lời nguyện ước:
XIN – CHO – CON – BIẾT – LẮNG – NGHE LỜI – NGÀI – DẠY – TRONG – ĐÊM – TỐI NGÀI – DẠY – CON – LÚC – LẺ – LOI . XIN – CHO – CON – CẤT – TIẾNG – LÊN CHỜ – ĐỢI – VÀ – VÂNG – THEO – CHÚA
Kỹ thuật này không chỉ đòi hỏi sự nghiêm cẩn trong việc chọn chữ, giữ vần của thể thơ lục bát, mà còn biến toàn bộ bài thơ thành một lời kinh nguyện liên lỉ. Mỗi dòng thơ mở ra là một bước chân tiến gần hơn đến Lời Chúa, tạo nên một sự gắn kết chặt chẽ từ hình thức đến nội dung tư tưởng.
2. Tiếng Lòng Tỉnh Thức Và Lắng Nghe Lời Chúa
Mở đầu bài thơ là tâm tình khát khao đón nhận hồng ân và sự dẫn dắt của bề trên:
- "XIN trời đổ xuống Hồng ân / CHO tình thắm nở bội phần yêu thương": Một lời cầu xin khiêm hạ để mở lòng ra với tình yêu thương đại đồng.
- "CON đường Thập Giá ngát hương": Hình ảnh "Thập Giá" vốn gợi sự đau khổ, thử thách, nhưng ở đây lại "ngát hương". Đó là cái nhìn của đức tin – nhìn thấy vinh quang và ơn cứu độ qua sự gian khổ.
- "LẮNG tâm tỉnh thức nguyện cầu / NGHE lời Chúa dạy lắng sâu tâm mình": Chữ "Lắng" và "Nghe" được đặt đúng vị trí như một khoảng lặng cần thiết giữa cuộc sống ồn ào. Phải lắng lòng, phải tỉnh thức thì mới nghe được tiếng Chúa "lắng sâu" vào cõi lòng.
3. Ánh Sáng Giữa Đêm Tối Và Sự Đồng Hành Lúc Lẻ Loi
Tác giả đã khéo léo họa lại bức tranh nội tâm của con người đối diện với những u tối, giông bão cuộc đời:
- "LỜI Ngài tỏa sáng bình minh / NGÀI ban Sự sống, quên mình vì ta": Đối lập với "đêm tối" của trần gian là ánh sáng "bình minh" từ Ngôi Lời.
- "ĐÊM nghe gió kể ngọn ngành / TỐI, sáng biển hát vinh danh Ngôi Lời": Thiên nhiên, vạn vật (gió, biển) cũng hòa nhịp để tôn vinh Thiên Chúa. Vũ trụ như một cuốn kinh thánh mở, luôn vang vọng tiếng Ngài.
- "LÚC ngàn bão táp quên mình thương yêu / LẺ bầy sa ngã trong chiều… / LOI nhoi, vật chất…Chúa kêu đỡ đần": Tác giả dùng từ láy "loi nhoi" rất đắt để tả thực sự bon chen, cám dỗ của đời sống vật chất khiến con người dễ "sa ngã", "lẻ bầy". Nhưng chính lúc "lẻ loi" và yếu đuối nhất ấy, tiếng Chúa lại vang lên để "đỡ đần", đưa con người trở về.
4. Tâm Tình Sám Hối, Canh Tân Và Dấn Thân Vâng Phục
Nửa cuối bài thơ chuyển hướng từ "lắng nghe" sang "hành động". Nghe Lời Chúa không dừng lại ở sự thụ động, mà phải biến đổi cuộc đời:
- "XIN lòng sám hối canh tân / CHO đời tươi sáng vườn trần trong xanh": Sám hối để tự làm mới chính mình, biến tâm hồn thành một "vườn trần trong xanh" đón rước Ngài.
- "CON vào nhà Chúa an lành / CẤT lên tiếng hát rạng danh Chúa Trời": Sự bình an đích thực chỉ tìm thấy nơi Nhà Chúa, nơi con người cất cao tiếng hát ngợi ca.
- "CHỜ ai! Chúa tỏ muôn điều / ĐỢI ai! lạc lối dắt dìu đường ngay": Sự nhẫn nại của Thiên Chúa được khắc họa qua hai chữ "Chờ - Đợi". Ngài luôn đứng đó, kiên nhẫn chờ người con hoang đàng quay bước để dắt dìu, ôm ấp.
- "VÂNG lời kính Chúa đổi thay nẻo đời / THEO Đường Chính thực Yêu người": Kết thúc bằng hai chữ "Vâng – Theo". Đây là đỉnh cao của đức tin – vâng nghe và dấn thân đi theo con đường "Mến Chúa – Yêu Người", con đường mang lại Sự Sống đích thực.
Tổng Kết
Bài thơ "Xin Cho Con Biết Lắng Nghe" của Đức Hạnh là một bài thơ công phu về cấu trúc nhưng lại rất tự nhiên, dạt dào về cảm xúc. Nó giống như hình ảnh cuốn Kinh Thánh mở ra dưới luồng ánh sáng thiên đàng trong bức ảnh image_930d63.jpg – soi thấu những góc khuất của tâm hồn, xua tan đêm tối tội lỗi và mở ra một con đường tràn ngập hy vọng, tình yêu và sự sống đời đời. Một bài thơ sưởi ấm lòng người và nâng tâm hồn lên cao.
[Lời bình Gemini]
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét