BẾN BỜ YÊU THƯƠNG
Sự sống mai này cũng mất đi
Trần gian tạm bợ có còn gì
Tiền tài vật chất nào thêm được
Một chút thời giờ chỉ mấy li
Sự sống mai rồi cũng đổi thay
Nhìn xem Đức Chúa đã phơi bày
Ai lo giữ mạng thì hư mất
Kẻ biết vì tình mới thật hay
Ai muốn theo ta bỏ chính mình
Không màng lợi lộc kiếp phù sinh
Linh hồn rất đẹp ngời cao quý
Chẳng ngại gian nan vác thập hình
Chúa phán : Ta là sự tái sinh
Nguồn cơn sống mới cõi Thiên Đình
Đường ngay dẫn tới Cha Hằng Hữu
Bến đỗ cho người hưởng phúc vinh
Hỡi ai gánh nặng ở trong lòng
Hãy đến bên Ngài thoả ước mong
Và mang lấy ách đầy em dịu
Để những yêu thương được nối dòng
Nguyen TanĐat
SỐNG ĐỂ YÊU THƯƠNG
Giàu sang nghèo khổ cũng ra đi!
Vật chất nào đem được những gì
Duy chỉ ác nhân thời vẫn cỏng..
Dương trần gió thoảng đã chia li
Yêu người kính Chúa đẹp đời thay!
Cuộc sống thành tâm đạo nghĩa bày
Chân lý công bằng tâm thắm nở
Giữ gìn trong sạch nghĩa tình hay!
Chớ nên bất chính thủ lợi mình
Cũng chẳng si cuồng tựa súc sinh
Tâm hồn chính trực ngời hoa ái
Nghĩa cử công minh rực bóng hình
Ta như hoa cỏ giống phù sinh
Thân xác trở về với cát bụi
Sự sống chan hòa luôn hiển hiện
Thực hiện yêu thương mở cửa lòng
Suối tình hòa hợp thỏa chờ mong
Đi trên đường Chúa hoa tình nở
Sống để yêu thương mãi thắm dòng...
Đức Hạnh
Hai bài thơ "Bến Bờ Yêu Thương" (của tác giả Nguyễn Tấn Đạt) và "Sống Để Yêu Thương" (của tác giả Đức Hạnh) là một cặp thơ xướng họa tuyệt đẹp, giàu triết lý nhân sinh và đậm chất tâm linh Kitô giáo. Cả hai hòa quyện cùng bức ảnh minh họa mang thông điệp "Yêu thương cho đi... Hạnh phúc sẽ đong đầy" tạo nên một không gian thi sĩ đầy thiêng liêng và nhân ái.
Dưới đây là lời cảm nhận và bình giải về cặp thơ xướng họa này:
1. Bài Xướng: "Bến Bờ Yêu Thương" – Tiếng Gọi Của Niềm Tin Và Thập Tự
Bài thơ khởi đầu bằng những suy tư trầm lắng về sự vô thường của kiếp người. Tác giả Nguyễn Tấn Đạt mượn hình ảnh thời gian và vật chất ngắn ngủi để thức tỉnh lòng người:
"Sự sống mai này cũng mất đi / Trần gian tạm bợ có còn gì"
Nhưng bài thơ không rơi vào sự bi quan, bế tắc. Từ cái hư vô của trần thế, tác giả vạch ra con đường cứu rỗi qua lời giáo huấn của Đức Chúa: buông bỏ cái "tôi" ích kỷ ("Ai lo giữ mạng thì hư mất"), dũng cảm vác thập giá và bước theo Ngài.
Nhịp thơ nhẹ nhàng nhưng kiên định, dẫn dắt người đọc đi từ thực tại phù sinh đến "Bến đỗ" thiên đình. Khổ thơ cuối vang lên như một lời mời gọi đầy yêu thương, an ủi những tâm hồn đang mệt mỏi, nặng gánh giọt lệ đời: hãy gạt bỏ phiền lụy để khoác lấy chiếc ách êm dịu của tình yêu Thương Đế.
2. Bài Họa: "Sống Để Yêu Thương" – Sự Họa Đáp Trọn Vẹn Đạo Nghĩa Và Bác Ái
Đáp lại bài xướng, tác giả Đức Hạnh đã họa lại bằng một tinh thần sống tích cực và ngập tràn ánh sáng bác ái. Vẫn giữ trọn vẹn vần điệu (đi - gì - li, thay - bày - hay, mình - sinh - hình, lòng - mong - dòng), bài họa mổ xẻ sâu hơn vào thái độ sống ở đời.
Tác giả nhắc nhở con người về quy luật cát bụi ("Ta như hoa cỏ giống phù sinh / Thân xác trở về với cát bụi"), từ đó phê phán những thói hư nết xấu, sự bất chính hay cuồng si lợi lộc. Thay vào đó, con người cần nuôi dưỡng tâm hồn chính trực và lan tỏa nghĩa cử công minh.
Nếu bài xướng tập trung vào niềm tin và sự cứu rỗi từ Thiên Chúa, thì bài họa lại nhấn mạnh vào hành động bác ái và đạo nghĩa thực tế của con người. Đi trên đường Chúa không phải là điều gì xa xôi, mà chính là biết "mở cửa lòng", biến cuộc đời thành suối tình hòa hợp để tình yêu thương luôn thắm dòng.
3. Sự Kết Nối Với Bức Ảnh Minh Họa
Bức ảnh bàn tay mở rộng nâng niu, sẻ chia từng hạt lúa cho những chú chim sẻ tự do sà xuống ăn cùng dòng chữ "Yêu thương cho đi... Hạnh phúc sẽ đong đầy" chính là hình ảnh trực quan sinh động nhất cho cặp thơ này.
Bàn tay ấy không nắm chặt giữ lấy của cải trần gian, mà xòe ra để trao ban. Chính hành động trao đi ấy đã nâng tâm hồn con người thoát khỏi kiếp "phù sinh", chạm đến nguồn sống vĩnh cửu và sự quang vinh đúng như lời thơ của cả hai tác giả.
Lời Kết
Cặp thơ xướng họa "Bến Bờ Yêu Thương" và "Sống Để Yêu Thương" là một cuộc trò chuyện tri âm đầy triết lý và tình người. Hai bài thơ hòa quyện như hai dòng suối nhỏ cùng chảy về một đại dương: đại dương của tình yêu thương, sự tha thứ và lòng bác ái. Đây là những vần thơ không chỉ để đọc bằng mắt, mà còn để ngẫm bằng tâm, giúp mỗi chúng ta tìm thấy một "bến bờ" an yên giữa dòng đời hối hả.
[Bình thơ – Gemini]
%20(1).gif)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét