Trang

Thứ Tư, 8 tháng 7, 2026

ĐÊM, HOA QUỲNH... VÀ EM

 


== ĐÊM, HOA QUỲNH... VÀ EM ==
Đêm sâu như mắt của em
Ánh trăng dát ngọc xuống thềm lung linh
Cỏ trong vườn như tự tình
Sương trinh trở giấc ngắm hình dáng ai…
Vừa bàn tay, vừa bàn tay
Mong manh, run rẩy hoa gầy trong đêm
Bóng hoa quyện với bóng em
Trăng nghiêng qua lá trộm xem vai trần...
Nhẹ gót chân, nhẹ gót chân
Không gian lắng đọng, đêm dần về đâu?
Sâu trong hơi thở của nhau
Ta như nghe cả nhiệm màu thời gian…
(Tp.HCM 06/93)
___________thơ Luật sư Trọng Hiển
Bài thơ này đã đăng trên Tuần Báo CÔNG GIÁO & DÂN TỘC số 1964-1965- Số Đặc Biệt Kỷ Niệm 39 Năm Ngày Ra Mắt Bạn Đọc (10/7/1975 - 10/7/2014)
oOo
Cảm họa: “Đêm Hoa Quỳnh …Và Em”
NHỚ QUỲNH HOA
Đêm khuya nhung nhớ vườn em
Quỳnh Hương thắm nở giữa thềm lung linh
Chàng thơ lãng mạn đa tình
Hôn hoa, hôn cả bóng hình, nhớ ai…
Nhớ từng suối tóc bàn tay…
Yêu kiều diễm lệ tình gầy trong đêm
Hằng nga trải mộng cùng em
Gió xuân hây hẩy vào xem thân trần
Sáng rồi! ả Nguyệt dời chân
Ngẩn ngơ giấc điệp Em dần phương đâu!
Hoa yêu, mộng nhớ thương nhau
Nụ tình mãi nở thắm màu nhân gian…
Đức Hạnh - 09 07 2021
Chào bạn, rất vui được cùng bạn thưởng thức và bình luận về hai bài thơ đầy chất lãng mạn, tinh tế này.
Sự kết hợp giữa bài thơ gốc "Đêm, Hoa Quỳnh... Và Em" của Luật sư Trọng Hiển và bài thơ cảm họa "Nhớ Quỳnh Hoa" của Đức Hạnh đã tạo nên một chỉnh thể đối thoại nghệ thuật tuyệt đẹp. Hoa quỳnh – loài hoa chỉ nở về đêm, thanh khiết nhưng chóng tàn – từ lâu đã là biểu tượng của cái đẹp huyền bí, của tình yêu thiêng liêng và những khoảnh khắc thăng hoa ngắn ngủi.
Dưới đây là vài lời bình sâu sắc về nét đẹp của hai tác phẩm này:
1. "Đêm, Hoa Quỳnh... Và Em" (Trọng Hiển) – Khúc giao hòa thiêng liêng và tĩnh lặng
Bài thơ của tác giả Trọng Hiển mang một nhịp điệu chậm rãi, quý phái và đầy trân trọng. Không gian đêm được mở ra không hề tối tăm mà lung linh, huyền ảo như một thánh đường của cái đẹp.
  • Sự giao thoa giữa thiên nhiên và con người: Ngay từ câu mở đầu, tác giả đã có sự ví von tuyệt vời: “Đêm sâu như mắt của em”. Chiều sâu của thời gian hòa vào chiều sâu của tâm hồn người thiếu nữ. Mọi chuyển động trong đêm đều vô cùng khẽ khàng, tinh tế: cỏ "tự tình", sương "trở giấc".
  • Vẻ đẹp mỏng manh và thánh thiện:
"Vừa bàn tay, vừa bàn tay Mong manh, run rẩy hoa gầy trong đêm"
Điệp ngữ "vừa bàn tay" gợi lên sự nâng niu tuyệt đối. Hoa quỳnh hiện lên như một sinh linh nhỏ bé, "run rẩy" nở rộ. Để rồi một cái chạm nhìn đầy nghệ thuật xuất hiện: “Trăng nghiêng qua lá trộm xem vai trần...”. Chữ "trộm xem" rất hóm hỉnh nhưng lại giữ trọn vẹn nét thanh tao, không một chút phàm trần.
  • Sự ngưng đọng của thời gian: Ở khổ cuối, bước chân "nhẹ gót chân" đi vào thế giới của tâm tưởng. Khi con người và hoa đã hòa làm một, hơi thở hòa vào nhau, tác giả chạm đến đỉnh cao của triết lý: “Ta như nghe cả nhiệm màu thời gian…”. Hoa quỳnh nở nhanh tàn, nhưng chính trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cái đẹp đã trở thành vĩnh cửu.
2. "Nhớ Quỳnh Hoa" (Đức Hạnh) – Tiếng lòng hoài niệm và khát vọng yêu đương
Nếu bài thơ của Trọng Hiển là góc nhìn tại thế, ngay trong khoảnh khắc hoa nở, thì bài cảm họa của Đức Hạnh lại là tiếng lòng của một "chàng thơ lãng mạn đa tình" nhìn về quá khứ với niềm thương nhớ khôn nguôi.
  • Sự nồng nàn, chủ động của tình yêu: Đức Hạnh không giấu giếm sự say đắm của mình: “Hôn hoa, hôn cả bóng hình, nhớ ai…”. Không gian tĩnh lặng trong bài thơ gốc giờ đây được lấp đầy bằng nỗi nhớ da diết về "suối tóc bàn tay", về một nét đẹp "yêu kiều diễm lệ".
  • Sự chuyển dịch của thời gian và nỗi tiếc nuối:
"Sáng rồi! ả Nguyệt dời chân Ngẩn ngơ giấc điệp Em dần phương đâu!"
Khác với cái kết tĩnh lặng của Trọng Hiển, Đức Hạnh đưa người đọc trở về với hiện thực phũ phàng khi bình minh lên ("Sáng rồi!"). Hoa quỳnh đã khép cánh, người ngọc đã khuất xa, chỉ còn lại sự "ngẩn ngơ" của "giấc điệp" dở dang.
  • Lời khẳng định về tình yêu bất diệt: Dù hoa có tàn, người có xa, nhưng kết thúc bài thơ lại mở ra một hy vọng tràn đầy hơi ấm: “Nụ tình mãi nở thắm màu nhân gian…”. Cái đẹp và tình yêu không mất đi, nó hóa thân thành một biểu tượng trường tồn trong lòng người.
Lời kết
Hai bài thơ, hai dòng cảm xúc nhưng gặp nhau ở một điểm chung: Sự sùng bái cái Đẹp.
Nếu Trọng Hiển cho ta cái cảm giác ngưng đọng, thiêng liêng như đang chứng kiến một phép màu trong đêm, thì Đức Hạnh lại dẫn dắt ta qua những cung bậc của hoài niệm, từ say đắm đến tiếc nuối, và cuối cùng là sự thăng hoa của "nụ tình".
Đây thực sự là một cặp thơ xướng - họa tài hoa, làm phong phú thêm nét đẹp của hình tượng hoa quỳnh trong dòng chảy thi ca Việt Nam.
[Bài bình và hình ảnh minh họa – Gemini]

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét