Trang

Thứ Hai, 27 tháng 7, 2026

KHI CHA MẸ ĐÃ GIÀ



KHI CHA MẸ ĐÃ GIÀ
Càng thương cha mẹ tuổi già
Ân cần thảo kính mẹ cha vẹn tròn
Ngày nay con đã lớn khôn
Tình yêu thuở ấy vẫn tròn trặn nguyên.
Niềm tin cuộc sống hiển nhiên
Dù cho bão tố vẫn yên bốn bề
Như xưa cha mẹ vỗ về
Tập ăn tập nói say mê đạo Trời.

Nhường cha kính mẹ bây giờ
Giống như dạo ấy ngẩn ngơ tranh phần.
Cha mẹ lùi chẳng tranh phần
Để con chiến thắng bội phần sướng vui
Cuối đời cha mẹ thảnh thơi
Cùng bè bạn cũ trao lời hàn huyên
Như con từng được ưu tiên
Thoải mái bay nhảy khắp miền tuổi xanh.
Mẹ cha được ngắm mầm xanh
Nghe câu trò chuyện xoay quanh tiếng cười
Hình bóng con của một thời
Hiện trong ánh mắt nụ cười cháu, con
Những đồ vật cũ dẫu mòn
Xin đừng vứt bỏ mà buồn lòng ai
Đó là ký ức đường dài
Mảnh đời cha mẹ miệt mài trải qua.
Những khi cha mẹ lỡ đà
Nói điều chưa đúng việc lảm chưa hay
Xin đừng trách cứ dổi thay
Thuở xưa cha mẹ cầm tay ôn tồn
Cảm thông thấu hiểu muôn phần
Cội nguồn rạng rỡ thế trần ngát hoa
Tấm lòng con, cháu đượm đà
Ông, bà phấn khởi toàn gia vui vầy…
Đức Hạnh – 28072026 
Lời bình bài thơ: "KHI CHA MẸ ĐÃ GIÀ"
Bài thơ "Khi Cha Mẹ Đã Già" của tác giả Đức Hạnh là một dòng cảm xúc lắng đọng, đong đầy ân tình và đạo lý sâu sắc của dân tộc về tình mẫu tử, phụ tử. Viết theo thể thơ sáu tám tự nhiên, mộc mạc mà tràn đầy triết lý nhân sinh, bài thơ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng lay động tâm khảm của những người làm con, làm cháu.
1. Sự tiếp nối của tình thương và lòng tri ân sâu sắc
Ngay từ những vần thơ mở đầu, tác giả đã khẳng định một chân lý bất biến: sự trưởng thành của con cái hôm nay luôn gắn liền với tình yêu thương bao la, trọn vẹn của cha mẹ từ thuở ấu thơ.
“Càng thương cha mẹ tuổi già
Ân cần thảo kính mẹ cha vẹn tròn”
Tình yêu ấy không bị thời gian làm bào mòn mà vẫn "tròn trặn nguyên". Cha mẹ chính là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất, là nơi cho con "niềm tin cuộc sống hiển nhiên", giúp con đứng vững trước muôn vàn bão tố đời người. Những lời dạy về "tập ăn tập nói", hướng con đến "đạo Trời" chính là nền tảng nhân cách nâng bước con đi suốt cuộc đời.
2. Sự hoán đổi vị trí đầy nhân văn và sự thấu hiểu
Điểm sáng đặc biệt và giàu sức gợi của bài thơ nằm ở khổ thơ thứ hai. Tác giả khéo léo đặt hai hình ảnh đối lập giữa quá khứ và hiện tại để làm nổi bật tấm lòng nhường nhịn vô bờ của đấng sinh thành:
“Nhường cha kính mẹ bây giờ
Giống như dạo ấy ngẩn ngơ tranh phần.
Cha mẹ lùi chẳng tranh phần
Để con chiến thắng bội phần sướng vui”
Thuở nhỏ, con ngây thơ tranh phần hơn; cha mẹ luôn chủ động "lùi lại", nhường bước để con được chiến thắng, được vui cười. Giờ đây, khi cha mẹ đã bước vào xế chiều, người làm con trân trọng, kính nhường cha mẹ cũng chính là để đền đáp lại sự hy sinh thầm lặng ấy. Mong ước cha mẹ tuổi già được "thảnh thơi", được "trao lời hàn huyên" với bạn cũ, được tự do hưởng thụ niềm vui như tuổi trẻ của con ngày trước thể hiện một sự hiếu nghĩa chu đáo, tinh tế.
3. Trân trọng ký ức và sự nối tiếp thế hệ
Mạch thơ tiếp tục mở ra không gian ấm áp của mái nhà nhiều thế hệ. Niềm hạnh phúc của tuổi già không gì lớn lao hơn việc nhìn thấy "mầm xanh" tiếp nối, thấy dáng dấp, nụ cười của con mình ngày xưa nay tái hiện trọn vẹn nơi cháu, con:
“Hình bóng con của một thời
Hiện trong ánh mắt nụ cười cháu, con”
Bên cạnh đó, tác giả gửi gắm một thông điệp hết sức mộc mạc mà lay động: sự trân trọng đối với "những đồ vật cũ dẫu mòn". Mỗi vật dụng tuy đã cũ kỹ theo thời gian nhưng lại là "kỷ vật", là mảnh ghép ký ức gói gọn cả một chặng đường gian khổ, miệt mài mà cha mẹ đã trải qua. Trân trọng vật cũ cũng chính là trân trọng quá khứ, trân trọng mồ hôi nước mắt của đấng sinh thành.
4. Lòng cảm thông và đạo hiếu vẹn tròn
Đỉnh cao cảm xúc và chiều sâu triết lý của bài thơ đọng lại ở khổ thơ cuối. Khi tuổi già đến, thân thể suy yếu, trí tuệ chẳng còn minh mẫn, cha mẹ có thể "lỡ đà", có thể nói hay làm điều chưa đúng. Bằng góc nhìn bao dung và thấu hiểu, tác giả nhắc nhở:
“Xin đừng trách cứ dỗi thay
Thuở xưa cha mẹ cầm tay ôn tồn”
Lời nhắn nhủ chứa đựng sự hoán đổi ân tình đầy cảm động. Thuở ta còn nhỏ dại, cha mẹ đã kiên nhẫn cầm tay chỉ bảo từng chút một; thì nay khi cha mẹ già yếu, con cái cũng cần giữ trọn sự nhẫn nại, ôn tồn và thấu hiểu. Chính sự cảm thông ấy là cội nguồn làm cho gia đạo rạng rỡ, để "tấm lòng con, cháu đượm đà", tạo nên bức tranh gia đình sum vầy, tràn ngập tiếng cười và niềm hạnh phúc trọn vẹn.
Lời kết
Bài thơ "Khi Cha Mẹ Đã Già" của tác giả Đức Hạnh không dùng những từ ngữ cầu kỳ, hoa mỹ nhưng lại chạm đến trái tim người đọc bởi sự chân thành, mộc mạc và chiều sâu đạo lý. Tác phẩm như một nốt trầm lắng đọng trong nhịp sống hối hả, nhắc nhở mỗi chúng ta về đạo làm con, về giá trị của tình thân và sự trân trọng những phút giây còn được phụng dưỡng, yêu thương cha mẹ dưới một mái nhà. –
[Lời bình & hình ảnh minh họa - Gemini]

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét