Trang

Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2026

CUỘC ĐỜI CÔNG CHÚA ALIGE XỨ BATTENBERG


CUỘC ĐỜI CÔNG CHÚA ALIGE XỨ BATTENBERG
Ngày còn bên lương.
Em vẫn hay bị ấn tượng bởi những câu chuyện về lòng nhân về sự hy sinh và cho đi như không đồng thời không thể hiểu nổi tại sao họ lại có một sức mạnh nội tâm siêu việt đến thế. Thậm trí có những cô cậu bé 5, 6 tuổi "phương tây" ( đó là cách gọi của em với người nước ngoài) đã làm nên những điều vỹ đại mà ngay cả người lớn không làm được. Không hiểu động lực nào khiến họ trở nên vỹ đại đến vậy. Bởi hầu như các bài báo các truyền thông đưa tin vì cố ý hay vô tình họ đều nâng cao cái cá nhân người đó nhưng lại giấu biệt một người thầy cao cả mà họ đang tôn thờ sống và làm theo chân lý của người.
Sau này khi về với giáo hội em mới tìm được câu trả lời cho những thắc mắc ngày ấy.
Tất cả là vì Đức kito họ sống và muốn trở nên giống thầy mình..
Mời mọi người đọc câu chuyện của cô bé khiếm thính nhưng nói đc rất nhiều ngôn ngữ
Mẹ cô nhận ra có điều gì đó không ổn từ trước khi con gái mình biết nói.
Đứa bé không quay đầu lại khi nghe thấy âm thanh. Cô bé cũng không phản ứng với những tiếng động bất ngờ như những đứa trẻ khác. Chẩn đoán được đưa ra là điếc bẩm sinh, một tình trạng mà vào năm 1885 có thể đồng nghĩa với cả một cuộc đời cô lập, bất kể người đó sinh ra trong gia đình nào.
Và cô bé ấy lại được sinh ra trong Lâu đài Windsor, là cháu gái của Nữ hoàng Victoria, được bao quanh bởi mọi xa hoa mà Đế quốc Anh có thể mang lại.
Nhưng tất cả những điều đó cũng không thể giúp cô có được thính giác.
Thay vì để sự cô lập đánh bại mình, Công chúa Alice xứ Battenberg tập trung hoàn toàn vào việc đọc khẩu hình môi và biểu cảm khuôn mặt. Cô học cách tồn tại trong một thế giới được xây dựng cho những người có thể nghe thấy bằng cách trở nên đặc biệt thành thạo những gì âm thanh bỏ lại phía sau. Khi còn nhỏ, cô đã nói thành thạo tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Đức và tiếng Hy Lạp. Năm chín tuổi, cô có thể trò chuyện trọn vẹn với Nữ hoàng Victoria mà không nghe được một lời nào từ người bà cố của mình.
Năm 1903, cô kết hôn với Hoàng tử Andrew của Hy Lạp và chuyển đến Athens, bước thẳng vào một đất nước đang chìm trong bất ổn chính trị và chiến tranh. Trong các cuộc Chiến tranh Balkan, Alice không chọn đứng ngoài cuộc. Bà làm việc tại các bệnh viện dã chiến, chăm sóc những người lính bị thương và trực tiếp đối mặt với sự tàn khốc của chiến tranh.
Năm 1922, một cuộc đảo chính chính trị buộc gia đình bà phải lưu vong. Họ rời Hy Lạp trên một con tàu của Anh. Người con trai út của bà, Philip, người sau này kết hôn với Nữ hoàng Elizabeth II, đã ngủ trong một chiếc nôi tạm bợ được làm từ thùng đựng trái cây.
Sức nặng của tất cả những biến cố ấy cuối cùng đã khiến Alice suy sụp. Năm 1930, bà trải qua một cuộc khủng hoảng tâm lý nghiêm trọng, xuất hiện những thị kiến tôn giáo và bị đưa vào một cơ sở điều trị tại Thụy Sĩ trái với ý muốn của mình. Bà bị tách khỏi các con trong nhiều năm, trải qua một trong những giai đoạn đen tối nhất cuộc đời.
Khi trở lại Athens vào cuối những năm 1930, bà đã trở thành một con người khác. Bà sống giản dị và dành trọn cuộc đời để giúp đỡ người khác.
Rồi năm 1943 đến, khi Đức Quốc xã chiếm đóng Hy Lạp.
Một gia đình Do Thái mang họ Cohen cần một nơi trú ẩn để tránh bị Gestapo bắt giữ và trục xuất. Alice không hề do dự khi đưa họ vào nhà mình để che giấu.
Khi các sĩ quan Đức Quốc xã đến thẩm vấn, Alice đã sử dụng chính điều mà cả thế giới luôn xem là hạn chế lớn nhất của bà.
Bà giả vờ không hiểu họ đang hỏi gì. Bà ra hiệu một cách bất lực. Bà khiến các sĩ quan phải lặp lại câu hỏi hết lần này đến lần khác, nói ngày càng to hơn, trong khi họ trở nên bối rối và khó chịu hơn sau mỗi lần cố gắng. Cuối cùng, họ bỏ cuộc và rời đi.
Gia đình Cohen đã sống sót qua chiến tranh nhờ được che giấu trong ngôi nhà của bà.
Sau chiến tranh, Alice từ bỏ hoàn toàn địa vị hoàng gia. Bà thành lập một dòng nữ tu Chính thống giáo Hy Lạp và mặc bộ tu phục màu xám giản dị cho đến cuối đời. Bà cho đi phần lớn tài sản của mình. Bà sống trong nghèo khó và dành những năm tháng còn lại để nuôi người đói khát, chăm sóc người bệnh tại Athens.
Năm 1967, sau một cuộc đảo chính quân sự khác tại Hy Lạp, con trai bà là Philip đã đưa mẹ về Cung điện Buckingham để đảm bảo an toàn. Bà đến đó gần như không mang theo tài sản cá nhân nào, bởi từ lâu bà đã đánh đổi cuộc sống vương giả để sống theo con đường mà chính mình lựa chọn.
Alice qua đời năm 1969. Nguyện vọng cuối cùng của bà là được an táng tại Jerusalem, điều cuối cùng cũng được thực hiện nhiều năm sau đó. Năm 1993, Israel đã vinh danh bà là “Người Công Chính Trong Các Dân Tộc” vì đã cứu sống gia đình Cohen trong thời kỳ Holocaust.
Một em bé không thể nghe thấy thế giới xung quanh đã trưởng thành thành một người phụ nữ có thể lắng nghe rõ hơn hầu hết mọi người về những điều thực sự quan trọng.
Sự cao quý đích thực chưa bao giờ nằm ở tước vị hay của cải.
Nó nằm ở lòng can đảm bảo vệ người khác khi thế giới sụp đổ, và ở sự kiên định âm thầm không bao giờ dùng khiếm khuyết của bản thân làm cái cớ để từ bỏ điều đúng đắn.
***
Cảm tác: Cuộc đời Công chúa Alice

ÁNH SÁNG TỪ SỰ LẶNG IM
Ngày xưa ấy khi còn bên lương huệ,
Em ngỡ ngàng trước những chuyện bao dung.
Những cuộc đời dâng hiến đến tận cùng,
Cho đi hết, chẳng mong cầu nhận lại.
Những đứa trẻ nơi phương Tây xa ngải,
Mới năm, sáu tuổi đã hóa vĩ nhân.
Sức mạnh nào nâng đỡ những bước chân?
Ai giấu biệt một Người Thầy cao cả?
Rồi một ngày, khi về bên Chánh giáo,
Gặp được Người, em hiểu thấu căn nguyên.
Họ sống yêu, và bước tiếp hành trình,
Vì muốn giống Kitô – Thầy Chí Thánh.
*
Hãy lắng nghe câu chuyện đời Công chúa,
Alice thủa nào trong lâu đài Windsor.
Sinh ra giữa lụa là và nhung gấm,
Nhưng đôi tai vĩnh viễn hóa lặng tờ.
Trời chẳng cho nàng nghe lời thế gian,
Nàng học cách nhìn môi, nhìn ánh mắt.
Bốn ngôn ngữ chảy trôi thành tiếng nói,
Vượt nghịch cảnh bằng nghị lực sắt son.
Chiến tranh đến, Athens chìm khói lửa,
Nàng chẳng màng tước vị để đứng ngoài.
Vào lán trại chăm thương binh máu đổ,
Biến cố dập vùi, lưu vong, chia phôi...
Có những lúc hồn nàng như vỡ vụn,
Nơi nhà thương cô độc khuất bóng con.
Nhưng chính trong những đêm dài đen tối,
Ánh sáng tâm linh lại thắp vuông tròn.
*
Năm bốn ba (1943), gót giày phát-xít tới,
Gia đình Cohen trốn chạy bủa vây.
Không đắn đo, nàng mở rộng vòng tay,
Che giấu họ dưới mái nhà che chở.
Lính Gestapo đến nhà tra hỏi,
Nàng dùng chính khiếm khuyết để đấu tranh.
Giả điếc ngơ, ú ớ nét bộ hành,
Khiến kẻ thù nản lòng mà rút bước.
Chiến tranh qua, nàng cởi bỏ hào quang,
Khoác áo tu phục xám xịt, giản đơn.
Thành lập dòng tu, trao hết bạc vàng,
Nuôi kẻ đói, dìu người đau trong ngõ.
Ngày nhắm mắt, hành trang chẳng có gì,
Chỉ có tình yêu gửi lại trần gian.
Đất Thánh Jerusalem đón nàng nằm lại,
"Người Công Chính"- danh thơm mãi vẻ vang.
*
Một đứa trẻ không nghe được thế gian,
Lại lắng thấu những điều cốt lõi nhất.
Sự cao quý không nằm nơi vật chất,
Chẳng ở ngai vàng, tước vị hay danh.
Nó nằm ở lòng can đảm hy sinh,
Dùng khiếm khuyết làm khiên thần hộ mệnh.
Bước theo Chúa, một đời không đổi tính,
Sống như Thầy: Yêu thương và Cho đi...
Đức Hạnh - 14062026

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét