NHỮNG NÉN HƯƠNG LÒNG KÍNH DÂNG
CHA GIOAN BAOTIXITA NGUYỄN THẾ THIỆP
Chúa đã gọi Ngài về quê thật [1]
Ở trần gian Ngài rất thân thương
Yêu người kính Chúa ngát hương
Tin Mừng truyền giáo tỏa vườn thế gian
*
Con quý trọng tiếc thương cha Thiệp
Ngài Mục Tử kết hiệp tình thương
Dẫn con thẳng bước trên đường
Con đường Thánh Gía tỏ tường tình yêu
*
Ngài luôn ở giữa người nghèo khó
Lòng hy sinh gắn bó dân nghèo
Ngài ham học, giúp người nghèo
Mang tình thương thực hiện gieo Tin Mừng
*
Dẫu bão tố...ngài luôn thẳng bước
Tỏ việc làm sáng Nước danh Cha
Thừa sai truyền giáo nở hoa
Đi trên đường Chúa đậm đà tình thương
*
Ngài hiểu đạo thực hành lời Chúa
Theo gương Thầy sống giữa người nghèo
Vì yêu con cái chống chèo
Vượt qua bão tố Thầy gieo ân tình
*
Nguồn ánh sáng rạng ngời nhân thế
Bến trần gian Thánh lễ cao sang
Hồng ân Thiên Chúa muôn vàn
Tình Ngài nhập thể bình an cõi trần
*
Nay Thiên Quốc vui mừng đón rước
Cả triều thần thánh thót hoan ca
Tạ ơn tình Chúa bao la
Đưa Ngài về cõi Thiên đàng vinh quang…
Simon Đức Hạnh -15062022
[1] Cha Gioan Baotixita Nguyễn Thế Thiệp đã qua đời vào lúc 13h, 45 phút, ngày 14/6/2022, tại tu viện Dòng Chúa Cứu Thế, Châu Ổ, tỉnh Quảng Ngãi.
BÌNH THƠ:
Bài thơ "Những Nén Hương Lòng Kính Dâng Cha Gioan Baotixita Nguyễn Thế Thiệp" của tác giả Simon Đức Hạnh là một khúc ca tâm tình đầy xúc động, vừa mang niềm tiếc thương sâu sắc của người ở lại, vừa là lời ngợi ca chân thành dành cho cuộc đời tận hiến của một vị Mục tử nhân hiền. Qua thể thơ song thất lục bát trầm hùng mà tha thiết, tác giả đã khắc họa trọn vẹn chân dung của Cha Gioan Baotixita — một người đầy lòng mến Chúa, yêu người, như hình ảnh hiền từ, đạo hạnh của Ngài được lưu giữ trong file image_ffd23a.png.
Dưới đây là phần bình giảng chi tiết về tác phẩm này:
1. Cảm xúc chủ đạo: Nỗi đau mất mát và Niềm hy vọng Kitô giáo
Mở đầu bài thơ, tác giả không dùng từ "chết" hay "mất" mà dùng cụm từ mang đậm niềm tin Kitô giáo: "Chúa đã gọi Ngài về quê thật".
· Với người Công giáo, trần gian chỉ là quán trọ, là "bến trần gian", còn Thiên Đàng mới là quê hương đích thực.
· Tiếng gọi của Chúa khép lại một hành trình trần thế nhưng lại mở ra một đời sống mới. Dẫu biết vậy, tình cảm con người không khỏi bùi ngùi: "Con quý trọng tiếc thương cha Thiệp". Lời thơ như một tiếng nấc nghẹn ngào, là nén hương lòng thắp nén tâm nhang tiễn biệt người cha tinh thần kính yêu.
2. Chân dung vị Mục tử: Sống nghèo, yêu người nghèo và Say mê truyền giáo
Xuyên suốt bài thơ, hình ảnh Cha Gioan Baotixita hiện lên với những phẩm chất cao đẹp của một linh mục Dòng Chúa Cứu Thế:
· Trái tim hướng về người nghèo:
"Ngài luôn ở giữa người nghèo khó / Lòng hy sinh gắn bó dân nghèo" "Theo gương Thầy sống giữa người nghèo"
Điệp từ "người nghèo" được lặp đi lặp lại nhiều lần như một điểm nhấn về linh đạo sống của Cha. Tác giả đã cảm nhận sâu sắc tinh thần "nhập thế" của Ngài — không chọn vinh hoa, Ngài chọn đứng về phía những người bé mọn, khắc họa đúng tinh thần của Đấng Kitô.
· Chân dung người Thừa sai nhiệt thành: Tác giả ca ngợi tinh thần học hỏi và dấn thân không mệt mỏi: "Ngài ham học, giúp người nghèo / Mang tình thương thực hiện gieo Tin Mừng". Sự học của Ngài không phải để mưu cầu danh tiếng, mà là để phục vụ, để hành trang truyền giáo thêm vững vàng trên mọi nẻo đường đất nước, đặc biệt là mảnh đất Châu Ổ (Quảng Ngãi) đầy nắng gió.
3. Khí phách kiên cường vượt qua bão tố cuộc đời
Đời dấn thân của một vị thừa sai không bao giờ trải đầy hoa hồng. Tác giả Simon Đức Hạnh đã khéo léo dùng hình ảnh ẩn dụ "bão tố" và "chống chèo" để nói về những gian nan, thử thách:
"Dẫu bão tố...ngài luôn thẳng bước" "Vì yêu con cái chống chèo / Vượt qua bão tố Thầy gieo ân tình"
Dấu ba chấm (...) như một khoảng lặng đầy suy tư về những khó khăn mà Cha đã trải qua. Nhưng vượt lên trên tất cả, nhờ sức mạnh của "Thánh Giá" và "ân tình" của Chúa, vị Mục tử ấy vẫn giữ vững tay chèo, đưa đoàn chiên vượt qua sóng gió trần gian, làm "sáng Nước danh Cha".
4. Nghệ thuật thể hiện và Khúc hoan ca ngày về
· Thể thơ Song thất lục bát: Thể thơ này vốn mang tính tự sự và chất chứa nhiều tâm sự trầm lắng. Tác giả đã sử dụng nhịp điệu rất uyển chuyển, kết hợp hài hòa giữa ngôn từ thơ ca truyền thống Việt Nam và các thuật ngữ thần học Công giáo (Tin Mừng, Mục Tử, Thánh Giá, Thánh lễ, Hồng ân, Thiên Quốc...), tạo nên một bầu khí vừa trang nghiêm, vừa gần gũi.
· Kết thúc trong niềm hy vọng: Bài thơ khép lại không bằng tiếng khóc bi lụy, mà bằng một khúc hoan ca rực rỡ ánh sáng:
"Nay Thiên Quốc vui mừng đón rước Cả triều thần thánh thót hoan ca"
Khổ thơ cuối mở ra một không gian huy hoàng nơi Thiên quốc. Tiếng "thánh thót hoan ca" của triều thần thiên quốc đón chào một người đầy tớ trung kiên hoàn thành sứ vụ. Đó là lời tạ ơn sau cùng, khép lại một cuộc đời vinh quang không phải theo tiêu chuẩn thế gian, mà là vinh quang trong tình yêu vô biên của Thiên Chúa.
Lời kết
Bài thơ "Những nén hương lòng kính dâng Cha Gioan Baotixita Nguyễn Thế Thiệp" của Simon Đức Hạnh là một tác phẩm thành công về mặt cảm xúc. Bài thơ không chỉ là lời phân ưu, mà đã trở thành một chứng từ sống động về cuộc đời của một chứng nhân Tin Mừng. Khi ngắm nhìn dung mạo hiền từ của Cha trong bức ảnh image_ffd23a.png và đọc những vần thơ này, người đọc — dù có đạo hay không — đều cảm thấy lòng mình lắng lại trước một nhân cách lớn, một cuộc đời đã hiến dâng trọn vẹn cho tình yêu thương.
[Bài bình và hình ảnh của Gemini]
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét